[BTC] GIAM CẦM – Chuơng 3+4


Chương 3

“Không cần khẩn trương……”  Huyền Kì Dịch nhẹ nhàng xoa nắn cánh môi Lạc Ngọc,“Ta sẽ không làm được quá, dù sao hiện tại ngươi rất yếu, nếu ta bất lưu thần, không khéo lại manh danh không thương hương tiếc ngọc a……”

Huyền Kì Dịch khó được vui đùa nhưng chỉ có thể làm cho Lạc Ngọc cảm thấy lãnh, nhưng bao nhiêu cũng đủ khiến hắn lạnh tâm.

Đối với  Huyền Kì Dịch đắn đo chừng mực hắn vẫn rất tin tưởng , nếu  Huyền Kì Dịch nói, hắn cũng không cần quá mức khẩn trương, cho dù gian nan thì có sao?

Có thể sống như vậy đủ rồi!

Có lẽ là bởi vì theo thói quen lúc nhỏ  Huyền Kì Dịch trường kỳ giáo huấn cho hắn tư tưởng, thời điểm đối mặt đối phương, hắn luôn không giữ được dáng vẻ thong dong vốn có, chống lại  Huyền Kì Dịch, cùng với đối mặt những người khác là hai người hoàn toàn khác biệt.

Cho dù là tình thế gì, Lạc Ngọc cũng không cam lòng.

Hắn kiếp trước tùy ý hưởng thụ nhân sinh, không buông tha gì bất kì con mồi nào hắn coi trọng, hiện tại thành Lạc Ngọc, hắn cũng sẽ không buông tha cho cách sống chính mình thích!

Lạc Ngọc hắn cũng không phải là kẻ nhu nhược nhận mệnh, cho dù hiện hạ phong nhưng hắn cũng tuyệt đối không thể nhận thua.

Bởi vì một khi nhận thua, như vậy hắn sẽ không  là hắn , nếu chuyển thế làm cho hắn trở thành một kẻ chỉ biết đón ý nói hùa, xu nịnh tên hoàng đế luyến đồng, kia còn có cái gì ý nghĩa?

Thân phận của hắn là con dao hai lưỡi, đem hắn đưa đến trước mặt  Huyền Kì Dịch, làm cho hắn trốn không thoát, nhưng lại cho hắn quyền thế tài phú và tiền tài!

Một khi đã như vậy, hắn làm sao nhu ra vẻ chịu thua?

Cao ngạo ánh mắt chống lại  Huyền Kì Dịch, trong ánh mắt đối phương, hắn thấy được hưng phấn cùng thưởng thức.

Quả nhiên, bọn họ đều cùng một loại người.

Không quan hệ huyết thống cùng địa vị, hắn cùng  Huyền Kì Dịch trong lòng đều có dục vọng chinh phục mãnh liệt cùng duy ngã độc tôn cao ngạo a.

Lạc Ngọc đương nhiên biết hắn như vậy chỉ càng thêm kích thích  Huyền Kì Dịch hứng thú, nhưng nếu tái áp lực chính mình, kết quả có thể có cái gì bất đồng?

Nếu chờ hắn là  Huyền Kì Dịch thủ đoạn, như vậy hắn thà rằng lựa chọn phát tiết chính mình dục vọng.

Vừa tắc dịch chiết(?),  Huyền Kì Dịch sẽ không như thế dễ dàng liền buông tha hắn.

Huyền Kì Dịch hiện tại ở theo đuổi không phải quyền thế, bởi vì trong tau hắn là thiên hạ rộng lớn, hắn muốn là một loại sung sướng chinh phục, này cũng là sở thích Lạc Ngọc .

Lảng tránh nhiều năm, kết quả đã rõ hắn vì sao không thể phóng túng chính mình một chút?

Làm cái hắn muốn làm, lần thứ hai sinh mệnh, cũng không thể khiến cho hắn hưởng thụ cái cảm giác bị chinh phục a!

“Phụ hoàng nếu đã nói, ta đã có thể an tâm hơn.”

Thản nhiên cười hiện lên ở khóe miệng, Lạc Ngọc trong ánh mắt là bình tĩnh.

“Phải không?”

Huyền Kì Dịch cười nói, Lạc Ngọc trước mắt làm cho hắn càng thêm hưng phấn, cái loại ánh mắt lạnh nhạt cao ngạo này, làm cho hắn không khỏi nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Ngọc, ánh mắt khi đó  a……

Chương 4

Thưởng thức Lạc Ngọc cao ngạo ánh mắt,  Huyền Kì Dịch sẽ không vì vậy mà buông tha Lạc Ngọc, nhưng tâm tình lại vui thích nghĩ hình phạt.

Dù sao Lạc Ngọc hiện tại thân thể yếu ớt không chịu nổi hắn ép buộc, coi như là hắn làm phụ hoàng đối đứa nhỏ “Yêu thương” tốt lắm, hắn trước trừng phạt tượng trưng là được, dù sao phấn khích còn ở phía sau, hắn cứ từ từ tận hưởng.

Thành công ?

Lạc Ngọc nhìn Huyền Kì Dịch ánh mắt, không khỏi âm thầm líu lưỡi.

Tuy rằng hắn là lấy tiến làm lùi ý tứ, bất quá thật đúng là không dự đoán được thay đổi một chút  Huyền Kì Dịch khẩu vị!

Như vậy rất tốt, lại có thể phóng túng chính mình, lại có thể lấy lòng  Huyền Kì Dịch, làm cho hắn tự tại hơn .

Trừng phạt a, cho dù  Huyền Kì Dịch không nói ra nội dung cụ thể, Lạc Ngọc cũng có thể đoán được bảy tám phần.

Không phải chỉ là không mang nhũ hoàn thôi sao?

Nếu là thế trừng phạt chẳng lẽ là tái mặc vào đi?

Chính là dùng nhũ hoàn trừng phạt…… Phỏng chừng chịu khổ sở a……

Quả nhiên,  Huyền Kì Dịch lấy ra nhũ hoàn đặt trước mặt Lạc Ngọc, đối với thân thể mẫn cảm của hắn quả thật là  gánh nặng không nhỏ.

Tuy rằng không phải rất lớn, chỉ có móng tay bản lớn nhỏ, nhưng nhũ hoàn được khảm châu báu hoa mỹ đối với đầu vú mà nói lại thật không nhẹ.

“Tái một lần nữa mang một cái, không thành vấn đề đi?”

Huyền Kì Dịch tựa hồ là cười trưng cầu Lạc Ngọc ý kiến, nhưng Lạc Ngọc lại biết, sau tươi cười Huyền Kì Dịch khả không chấp nhận được hắn nói không.

Này duy ngã độc tôn nam nhân làm sao hội lo lắng ý kiến của người khác!

Gật gật đầu, Lạc Ngọc nhận mệnh ưỡn ngực đến.

Hai khỏa hồng nhụy bởi vì lạnh đã đứng thẳng , tuy nhiên vẫn khiến nó như cũ diễm lệ.

Huyền Kì Dịch ngón tay xoa nắm mềm mại nhụy hoa, đầu ngón tay dùng sức ninh trụ, một tay niết   lấy nhũ hoàn phía trên tiêm tế móc treo, xuyên qua hồng nhụy mềm mại.

Mặc dù sống ở ngoài cung, Lạc Ngọc không có mang nhũ hoàn, nhưng tiêu độc công tác hắn lại chưa từng làm qua, hơn nữa hắn còn thực chú ý khơi thông đường hầm thật nhỏ kia, miễn cho bởi vì không có vật thể ở bên trong kia đường hầm bị lấp, kia cần phải làm cho hắn lại chịu nhiều đau khổ !

Bén nhọn móc treo thực dễ dàng sẽ xuyên qua, cố định hảo vị trí nhũ hoàn,  Huyền Kì Dịch vừa lòng nhìn kia tuyết trắng trong ngực thượng một chút đỏ bừng.

Tay hắn ác liệt nhẹ nhàng lạp xả nhũ hoàn phía dưới, cảm giác đau đớn làm cho Lạc Ngọc hận không thể gạt phăng  Huyền Kì Dịch ác thủ.

Huyền Kì Dịch thu hồi tay,có chút đăm chiêu nhìn hồng nhụy bên kia Lạc Ngọc.

Không phải đâu!?

Lạc Ngọc một bụng lửa giận, cảm giác sức nặng trên ngực làm cho hắn không thể không để ý, một cái liền đủ làm cho hắn khó chịu , nếu lại đến một cái, hắn cũng không biết nói chính mình sẽ có cái gì phản ứng!

—————— Hoàn chương 3+4 —————–


hự, càng ngày càng khó edit *khóc-ing*

Tuyệt sắc nam nô—Chương 5


Lâu quá không edit lại, chắc bộ này bị lãng quên luôn rồi, nhưng thôi ta cũng ráng cày cho cái ổ rắn bẩn bỉ bựa này có được một bộ hoàn, ta quay lại rồi nè, mọi người biết ta là ai hôn? ≧✯◡✯≦✌

Chương 5

“Mắt nhắm làm ngơ, tai không nghe vị tĩnh, thần không nói vị mặc, tâm không tư vì ngu.” (*)  Hạ Hầu Diễm tự giễu mượn thơ nhàn nhã giữa trời không mà ngâm nga .

(*)  4 câu này nghĩa lần lượt : ” mắt nhắm không thấy, tai điếc không nghe, môi lặng im không nói, lòng ngốc nghếch không nghĩ suy”. Ta vốn muốn kiếm bản thơ chữ hán cho vào để nhìn cho nó văn vẻ dù sao em nó nói câu này cũng là thể hiện sự tuyệt cọng khổ đau của em nó, nhưng khổ cái ngu tiếng hán, dù đã và đang học tiếng trung, các nàng thông cảm cho ta a~~~ *oa oa oa*,*cắn khăn*.

“Công tử, vì sao nói ra những lời này?”

-” Ta chỉ là nhàn rỗi quá ngâm chút thơ tiêu khiển thôi, ngươi đừng để tâm.” Hạ Hầu Diễm yếu ớt cười, suốt thời gian qua, trước mặt Truật Ngôn lúc nào y cũng phải làm bộ dáng vân đạm phong khinh, sợ để Truật Ngôn phát hiện.

– “Ngươi không phải là nên đi tới giáo trường rồi sao?”

– “Đúng vậy, nhưng.. công tử, người dạo gần đây gầy đi rất nhiều, để Truật Ngôn nhìn người dùng bữa sáng xong rồi sẽ đi.”

“A?”. Mất một lúc Hạ Hầu Diễm mới hiểu được ý tứ trong lời nói của Truật Ngôn, không khỏi bật cười tự giễu chính mình.

“Phải không? Ta như thế nào lại chưa ăn xong?” Mười ngón tay hướng trên bàn tìm tòi, nâng lên bát, quả nhiên vẫn còn chút nặng.

-“Ngài thay đổi.” Truật Ngôn nói ra kết quả quan sát mấy ngày nay của mình, lo lắng nhăn lại mày rậm, “Truật Ngôn còn nhớ rõ ngài dù ở hoàn cảnh nào cũng tự giữ gìn bản thân , nay thoạt nhìn thực không được tốt cho lắm.”

-“Có sao?” Hạ Hầu diễm buông bát, chuyển sang sờ sờ hai gò má của mình, ra vẻ khó hiểu: “Ta nghĩ hết tám phần là do chính mình còn thương nhớ tộc nhân của mình, ngươi cũng nên biết, muốn quên đi vẫn cần một đoạn thời gian, không cần quá lo lắng cho ta.”

Truật Ngôn nghi hoặc nhìn Hạ Hầu Diễm, dựa theo tính tình chủ tử, thời gian một tháng còn không đủ cho người phai nhạt đi sao? Y theo hầu chủ tử đã nhiều năm, chứng kiến hết thảy nhất cử nhất động của người, y căn bản là không tin chủ tử vì do này mà phiền chán không vui, y thừa biết chủ tử căn bản không đem việc Khiết Đan bị diệt đưa vào trong mắt, nhất định là có lý do khác.

“Ngươi nhanh đi giáo trường đi, đừng để lỡ thời gian.” Hạ Hầu Diễm lên tiếng đánh vỡ Truật Ngôn trần tư, y một tay bưng lên bát, một tay cầm muỗng múc cháo đưa lên miệng.. “Ta sẽ hảo hảo dùng bữa, ngươi mau đi, đừng để cho người khác nói ngươi thị sủng mà kiêu, đem lại nhiều phiền toái.” Nói xong lại đưa tiếp một muỗng lên miệng để chứng minh. Truật Ngôn sau khi được chủ tử cam đoan, mới phóng tâm mà thả người lấy khinh công hướng giáo trường chạy vội. Lắng nghe bên cạnh đã mất tiếng người, bàn tay đột nhiên buông ra bát , khởi động thân thể dò đường trở về phòng.

Nhờ có sự giúp đỡ của Truật Ngôn đã giúp cho y rất nhanh có thể nhớ rõ phương vị, có thể tự đi qua lại từ sương phòng đến hậu viên. Y sau này mới biết được, Tây Môn Độc Ngạo đưa y đặt tại một góc thiên viện của Trấn Viễn phủ ít người qua lại, này lại là việc duy nhất hắn làm giúp được cho y.

-“Ngươi chẳng phải là đã đáp ứng hắn dùng tốt thiện(*) , chẳng lẽ ngươi muốn nuốt lời?” thiện là bữa ăn . như tảo thiện – bữa ăn sáng , ngọ thiện – bữa ăn trưa , dạ thiện – bữa ăn tối .

Lại là hắn! ” Phương Bắc không có địch nhân cho ngươi quan tâm sao?”

Vì cái gì hắn luôn đến nhiễu loạn thời khắc yên tĩnh của y? Chẳng lẽ tướng quân Đại Đường mỗi người đều giống như hắn thực rảnh rỗi, mỗi ngày không cần đến quân doanh kiểm tra, lại nhàn rỗi không có việc gì làm?  (ý em nó chửi xéo anh ăn no rảnh mỡ không có gì làm cứ theo em nó làm phiền, đáng đời anh, đồ biến thái *hắc hắc*)

-” Càng lúc càng làm càn .” Dạo gần đây hắn mới thấy y lộ ra ý chống đối với mình, là sắp không chịu nổi rồi đi. Tây Môn Độc Ngạo rất là chờ mong, lời nói ra chính là cố tình không buông tha người, “dám can đảm nói với ta như vậy.”

Hạ Hầu Diễm không nói gì , từ từ nhắm lại hai mắt. Y tự biết bản thân có bao nhiêu bất mãn, đáng tiếc lại gặp phải hạng người như Tây Môn Độc Ngạo, y dù có phản kháng cũng chỉ có bị chèn ép mà thôi, muốn phát tác cũng không được, chỉ có thể phản kháng duy nhất trong  suy nghĩ mà thôi . Hắn có thể lợi dụng Truật Ngôn khống chế ngôn hành của y, nhưng cũng không khống chế được suy nghĩ của y.

“Ngồi trở lại đi.” Tây Môn Độc Ngạo đã ngồi xuống cùng y ở vị trí mặt đối mặt, hắn ra lệnh y trở lại trước bàn thạch, hoàn toàn không có ý nhân nhượng.

“Ta không đói bụng.”

‘’Ngồi xuống ăn cho xong!” Hạ Hầu Diễm không có sự lựa chọn đành phải lần mò trở lại chỗ ngồi, trong khoan mũi tràn ngập hương khí đồ ăn sáng, nhưng một chút khẩu vị cũng không có.

“Ta thật sự không đói bụng.”

” Không đói bụng cũng phải ăn.” Tây Môn Độc Ngạo cầm lấy bát không ở một bên tự mình múc lấy một chén chúc.

“Ta cùng ngươi ăn.”

Hạ Hầu Diễm nghe vậy sửng sốt, bồi y ăn? Trong lúc hoảng hốt, y nghe thấy tiếng đũa gỗ chạm vào bát vang lên. Thật sự cùng ăn?

” Như thế nào? Không lẽ còn muốn ta uy ngươi?” ngữ khí trêu chọc vô thương (không thương tổn) lần đầu xuất ra từ miệng Tây Môn Độc Ngạo, thanh âm tuygiống nhau, lại làm cho Hạ Hầu Diễm không dám nhận định lời này thật sự là từ miệng hắn đi ra . Y không phải là hậm hực lâu rồi mới sinh ra ảo giác?

” Há mồm.” Tây Môn Độc Ngạo mệnh lệnh nói. Không phải ảo giác! Miệng bị nhồi phồng to toàn là đậu hủ khiến thần trí bị kinh ngạc đến thất thần của y hồi phục lại, này không phải ảo giác đi! Hạ Hầu Diễm nuốt xuống đậu hủ, lại xác định bên cạnh y thật sự có người, mà người kia thật là Tây Môn Độc Ngạo. Nhưng là……

” Tái há mồm. ‘’

‘’Ta…… Ngô.” bị cường ngạnh nhét vào miệng đầy cải trắng rau xanh, Y căn bản nói không nên lời.

” Ăn nhiều một chút, ngươi rất gầy. “ Càng uy càng cảm thấy hứng thú, Tây Môn Độc Ngạo buông luôn bát của mình xuống, cũng không quản mình ăn đã no chưa, chỉ lo ngồi chăm chăm uy thức ăn vào miệng Hạ Hầu Diễm, đùa vui đến không để ý gì.

“Đủ, đủ.” Cuống quít vung tay cuối cùng bắt được thủ phạm đang không ngừng đưa đồ ăn tiến miệng y, hại y suýt nữa thở không nổi .

“Vì cái gì? Cái gì vì cái gì? ‘’ ‘’Ngươi không lẽ đến đây cũng chỉ để xem ta dùng tảo thiện, rốt cuộc có mục đích gì?” ban ngày ban mặt , chẳng lẽ hắn còn muốn……

“Ta rốt cuộc vẫn là phàm nhân, đừng đem ta nghĩ thành lợi hại như thế.” Nhìn y sắc mặt  lúc trắng lúc hồng , không cần phải nói hắn cũng đoán ra y suy nghĩ cái gì, Tây Môn Độc Ngạo buồn cười nói rõ. ” Ta ít nhất cũng cần khoảng một canh giờ nghỉ dưỡng rồi mới có thể “đi vào”.

‘’Ngươi……” không dự đoán được hắn sẽ nói ra lời ái muội vô vị như thế, Hạ Hầu Diễm đang còn không biết như thế nào ứng đối mới tốt, sắc mặt liền như thế hồng một mảnh. Thanh âm của hắn luôn khiến y cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nguyên lai y cũng có loại vẻ mặt này. Tây Môn Độc Ngạo tựa như người nghèo khổ cả đời tìm kiếm bảo vật lại phát hiện ra một cái kho báu thật to vậy, hắn thật sự ngạc không ngờ có thể nhìn thấy trên mặt y có thêm loại biểu tình khác ngoài sợ hãi, chân chất đến chọc người bật cười. Thú vị. Hắn như phát hiện ra một trò chơi mới, con ngươi đen sáng lấp lánh đầy hứng thú, ý đồ đào ra càng nhiều vẻ mặt thú vị khác của y. Vẫn nghĩ đến thấy y thống khổ thì hắn sẽ vui vẻ , đúng vậy , ngay từ đầu quả thật là như thế, ai biết sau lại có cái thú vị lớn hơn như vậy, chẳng những không có ý nghĩa , ngược lại hại Y tổn hại đến mắc bệnh. Hiện tại tốt lắm, phát hiện biểu tình khi Y túng quẫn thú vị đủ để làm hắn vui vẻ như thế, có lẽ hắn nên tìm chút tân ngoạn pháp . Trước nay hắn luôn thích vẻ mạt thống khổ của y, nhìn y thống khổ hắn lại càng vui vẻ, vốn dĩ ngay từ đầu là như thế, càng về sau lại càng thú vị, nhưng không ngờ vui đùa quá trớn lại khiến y bị tổn hại đến nỗi sinh bệnh. Hiện tại tốt rồi, hắn chợt phát hiện biểu tình túng quẫn của y lại càng thêm thú vị, càng làm hắn vui vẻ, có lẽ hắn nên đối y ngoạn theo cách khác a~

* Móa cha này này S, S chắc luôn, tội bé Diễm có gì nhọ bằng mình éo phải M mà lại bị 1 thằng S khốn nạn yêu đâu.

” Lại tái ăn thêm một ngụm.” Tây Môn Độc Ngạo thừa dịp y thất thần, xoay cổ tay ngăn ngăn cản tay y tiếp tục uy thực.

“Tây Môn…… Ngô.” miệng lại bị tắc đầy đồ ăn, hai gò má y lại vì  khốn quẫn mà càng hồng, Hạ Hầu Diễm vội vàng nghiêng về phía sau kéo ra khoảng cách.

“Ta thật sự ăn không nổi ! “

“Đem chúc uống xong ta sẽ bỏ qua cho ngươi.” Tây Môn Độc Ngạo đưa ra điều kiện. Hai vai thùy hạ, không thể không thỏa hiệp, Hạ Hầu Diễm bưng lên bát một ngụm rồi một ngụm rầu rĩ uống chúc, cuối cùng rốt cục đem một chén chúc uống sạch .

“Ta như vậy có thể lui xuống chưa?” Hạ Hầu Diễm hỏi.

“Chờ ta ăn xong, ta sẽ đưa ngươi trở về phòng.”

“Đa tạ hảo ý của ngươi, ta có thể tự mình trở về.” Đứng dậy sờ soạng phương hướng rời đi, không dám tái cùng hắn ở một chỗ. Sợ lại cùng hắn đối mặt thì không biết lại có nguy cơ gì sẽ xảy đến nữa. Tại thời điểm an tĩnh,  tâm treo giữ không trung, từng động tác đều mang theo lo lắng, còn có sợ hãi chính mình có thể hay không thuận lợi rời đi , bình yên qua khỏi chuyện này .

“Ngồi xuống .” Nhất định phải buộc hắn mở miệng ra mệnh lệnh mới bằng lòng ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao? ” Tính tình của ngươi thực cứng đầu.”

“Ta  mới không có.” Hạ Hầu Diễm khẽ giọng kháng nghị. Nói y cứng đầu sao? Cuộc đời này lần đầu tiên bị người khác nói bản thân cứng đầu. Hạ Hầu Diễm không cho là đúng, thân thủ quyết định là sẽ tự mình trở về, trong lòng biết rõ mình kháng cự sau nhất định sẽ bị hắn trả thù, nhưng chính là không chấp nhận được chính mình lại thuận theo hắn, y thật là chịu đủ ngày đêm bị lăng nhục rồi  .

“Ta nói ngươi đứng lại đó .” Trong chớp mắt , Tây Môn Độc Ngạo đã ôm lấy y, dám đem hắn bức rời khỏi ghế đá, “Ngoan ngoãn yên tĩnh đi , hôm nay ta không muốn cùng ngươi tranh cãi.”

Hạ Hầu Diễm tâm căng thẳng , hai tay y xoắn chặt vạt áo, đơn giản ngồi ở trên ghế đá bất mãn không buồn hé răng . Đây là lần đầu tiên họ cùng một chỗ mà lại hòa bình thế này . Tây Môn Độc Ngạo buông mộc đũa, lấy khủy tay chống cằm nhìn chằm chằm Hạ Hầu Diễm đối diện đang cúi đầu không nói. Bị bầu không khí xa lạ này làm cho thở không nổi, Hạ Hầu Diễm nhịn không được hít sâu một cái, động tác hai vai rung động rất nhỏ bị Tây Môn Độc Ngạo xem vào trong mắt.

” Ngươi rất sợ ở cùng ta ?” Hạ Hầu Diễm không có trả lời, hãy còn xoắn chặt vạt áo phía trước . Nhiều lời chính là nhiều thêm tranh chấp, cuối cùng vẫn là khổ chính mình, vẫn là không nên nói nhiều, làm ít sai ít, miễn cho bản thân lại bị kích khởi tính tình, không ngăn được miệng mình lại phải chịu khổ. Hạ Hầu Diễm tuy rằng là nghĩ như vậy, lại vẫn nhịn không được cho ý niệm đáng buồn trong đầu , y thở dài.

” Đừng có xoắn  nữa.” Tây Môn Độc Ngạo cầm hai tay xoắn chặt đến hồng lên của y.

” A….” động tác xoắn y đột nhiên bị chế trụ, Hạ Hầu Diễm thoáng chốc hoàn hồn,khuynh đảo về phía sau , lập tức thấy cả người sắp bị té xuống đất. “

a –“ Một bàn tay lớn đột nhiên xuất hiện ở sau lưng y, ổn định lại cơ thể y, lời mang ý cười: ” Ngươi không không thể cẩn thận một chút sao?” Cảm giác trên mặt y có hơn một hơi thở, nhắc nhở khoảng cách hai người hiện không cách nhau là mấy, Hạ Hầu Diễm ngực như là bỗng nhiên bị người bóp nghẹn một cái.

“Phóng…… ngươi mau buông ra?” Tây Môn Độc Ngạo tiếp lời y,” Ngươi không còn lời khác để nói à?”Nói lời cảm tạ sẽ chết sao? Chẳng phải hắn vừa giúp y không bị ngã xuống đất bị thương sao?

“Ngươi…… nếu để cho người ta thấy sẽ không tốt.”

‘’Ngươi cũng để ý ánh mắt người khác?” Tây Môn Độc Ngạo khơi mi, ngữ khí mang ý châm chọc,” Ngươi mắt vốn không thể nhìn, để ý như vậy chẳng phải quá dư thừa?”

Lục mâu đầu tiên là ngạc nhiên đến tê liệt, cuối cùng khép hờ lại, y vốn đã tận lực nhẫn đến cực điểm, cuối cùng cũng vì lời nói châm chọc của hắn mà bộc phát :”Ngươi nói đúng, ta cần gì phải để ý, ta mắt không thể thấy, muốn để ý cũng không được, một kẻ vô dụng như ta, lại chẳng còn giá trị gì, ngươi tại sao không vứt bỏ ta đi.’’

“Ta muốn ngươi, ta cũng không phóng!” Chấp nhất như vậy trước nay chưa bao giờ có, chính vì người này mà tâm hắn mà sinh ra loại chấp niệm này, hắn lại không phát giác, lại càng không hiểu vì sao!

Hạ Hầu Diễm khó chịu trong lòng đến hô hấp cũng cảm thấy khó khăn. Y thật không rõ, đường đường là Đại Đường tướng quân oai phong lẫm lẫm, lại vì cái gì mà hao hết tâm tư đi tra tấn y, một kẻ mù a? Không thù không oán, vì cớ gì chèn ép y như vậy, vìa cớ gì bản thân lại lưu lạc đến mức trở thành món đồ chơi trên tay, mặc người đùa bỡn, vì cái gì a~?

“Nhớ kỹ cho ta, nếu ngươi dám nghĩ đến tự làm tổn thương chính mình, lúc đó đừng trách ta giận chó đánh mèo, trút hết mọi tội lỗi lên tên nô tài trung thành của ngươi, ta nói được nhất định làm được !”

Lời nói khẽ bên tai, lại mang mười phần uy lực, cứ quanh quẩn bên tai của y, dần dần biến thành băng tiễn giá lạnh đâm vào tâm y. Hắn bỏ đi lưu Hạ Hầu Diễm tứ chi như đông lại, y chỉ thấy choáng váng vô lực, trong lòng lại càng thêm vô cùng khổ sở

. ==================

“Ha ha a , ta nói này Hồng Lý, phương pháp ngươi để ý một người cũng quá mất mặt xấu hổ đi , không biết là vô cùng ngu ngốc sao? Thật sự là dọa người a, thân là bạn tốt của ngươi ta thật cảm thấy phải thay ngươi mà xấu hổ a~.”

Âm thanh cười duyên chợt lạc đi , lập tức phun ra lời đùa cợt khó chịu, to gan lớn mật dám châm chọc vị tướng quân chức cao quyền trọng – Tây Môn Độc Ngạo. Khắp thiên hạ cũng chỉ có một người dám thẳng thắng  hô tục danh của hắn như vậy, còn không sợ chết mà luôn miệng tuôn ra mấy câu trào phúng.

“Muốn mạng nhỏ thì  liền ngậm lại cái miệng của ngươi, Ly Hưu .”

“Ta sợ a.” thân thể tinh tế mềm mại run run như cành liễu trong gió, đôi mắt đẹp vừa chuyển, mũi chân điểm nhẹ, thoáng chốc thả người bay vọt tiến vào trong ngực rộng mở không phòng bị của Tây Môn Độc Ngạo, yêu kiều  ngồi trên một bên chân hắn, đầu tựa vào vai rộng lớn của hắn. Xoay xoay cái áo choàng nói, “Ngươi thật sự nóng giận với người ta sao .”

“ Không sợ ta ngay chỗ này ăn ngươi sao?” mày rậm lười lười nhướng một cái , Tây Môn Độc Ngạo vẻ mặt bình thản, thái độ lạnh nhạt như tượng nhân, phảng phất giờ phút này người ngồi là ngồi trên chân của nam nhân khác, cùng hắn không quan hệ .

“Có thể a, ta miễn phí dâng tới cho ngươi ăn, tướng quân đại nhân. Chỉ cần ngươi xem Ly Hưu ta hơn cả bàn đồ ăn sáng này, tự nhiên muốn làm gì cũng được.” nói xong, nàng nghiêm túc khởi đôi môi đỏ mọng đại khai mời tận cửa . Nhưng Tây Môn Độc Ngạo lại giống như liệt nữ trinh tiết, hai ngón tay ngăn trở mỹ vị đưa lên tận cửa mà không động tâm , còn dời ra một khoảng cách xa nhất có thể.

” Đừng hồ nháo.”

“ A! Hồ nháo là ai a?” Ly Hưu nhăn nhăn mặt chun lên cái mũi, phun ra âm thanh,” đứa nhỏ mĩ như vậy, ngươi thế nhưng không thèm hỏi ta lấy một tiếng, liền đem người ta ăn đến nhất kiền nhị tịnh .”

Tây Môn Độc Ngạo, một bộ dáng lạnh lùng uy nghiêm, chậm rãi hừ ra băng lãnh cất lời:” Ta đưa, ngươi dám thu sao?”

“Ách……” Ly Hưu thu hồi biểu tình không đứng đắn lúc trước, cương quyết nói,” ngươi bản thân dùng từ từ, không cần lưu phần của ta. “Lúc nóng lúc lạnh như vậy, thực khiến người bất an a~

. ” Y chỉ có thể là của ta. Chắc chắn.”

“ Ta biết, chỉ cần nhìn cũng đủ biết, còn cần ngươi nói sao? Ngươi a, khó được người có thể câu ra một chút lương tâm của ngươi, làm cho ngươi trông giống người một chút, vậy mà ngươi lại còn ngu ngốc không biết lấy lùi làm tiến, cứ như vậy chỉ chuốc lấy y đối ngươi hận ý càng sâu, thật sự không biết trong đầu ngươi rốt cục chứa cái gì, không lẽ ngoài trừ binh pháp chiến trận, ngươi một chút cũng không hiểu cái gì là ôn nhu, nhu tình mật ý một chút cũng không biết sao?”

“Ách…Cái đó…là làm như thế nào?”

Đôi mày như liễu khẽ động :” Thiên a~ , ở kinh thành ngươi là như thế nào làm cho công chúa mê luyến ngươi, khóc la hét không phải ngươi thì không xuất giá a~?”

“Đó là chính nàng tự làm loạn, ta vốn không để tâm, như thế cùng ta cũng chẳng có quan hệ gì.” Tây Môn Độc Ngạo không để ý lắm.

” Đương nhiên là có quan hệ a.” Ly Hưu cười khanh khách không ngừng. Nghe được tiếng cười Tây Môn Độc Ngạo nhíu mày, nữ nhân này có thể hay không bỏ cái tật xấu cười quái dị cùng cái tính thừa nước đục thả câu. Tây Môn Độc Ngạo đại chưởng chụp lên mặt của nàng, đẩy ra.

” Muốn cười liền lăn ra xa một chút.”

“Như thế nào lại vô tình như vậy nha?” vừa cười vừa lấy ra tay hắn, Ly Hưu rốt cục nói đến trọng tâm,” người ta mang tin tức từ kinh thành đến cho ngươi nha? Thật là! ”

“ Tin tức gì?” “Hoàng thượng quyết định đem nữ nhi bảo bối cuồng dại duy nhất của hắn tặng cho ngươi làm đồ ăn. Chúc mừng a, PHÒ MÃ GIA.”

Tây Môn Độc Ngạo nghe vậy, mày rậm nhíu càng chặt :” Tên hoàng đế chết tiệt ngu xuẩn.” “Nga nga nga, ngươi đây chính là tội đại nghịch bất đạo nha.”

“Ly Hưu, ngươi câm miệng.” Tây Môn Độc Ngạo thoáng trầm tư rồi lên tiếng hỏi,” này là chủ ý của Lý Lâm phủ? Lão tặc này vẫn còn ý muốn lợi dụng thế lực Đại Đường này để lôi kéo ta, đáng giận.” Tây Môn Độc Ngạo vung tay ý bảo Ly Hưu trở về chỗ ngồi .

” Ngươi muốn thú nàng sao?” nhanh chóng thả người bay về chỗ cũ, Ly Hưu thần tình nghiêm túc hỏi.

” Không.” không chút do dự cự tuyệt, hắn căn bản ngay cả bộ dáng công chúa là gì cũng chưa chú ý qua.

“Ngươi có biện pháp gì để kháng chỉ?” Ly Hưu vừa hỏi đã nói vào trọng tâm, Tây Môn độc ngạo nhíu mày trầm tư một hồi lâu, đột nhiên mở miệng hỏi:” Chẳng lẽ ngoài ta ra, không còn ai khác phù hợp sao?”

“ Ha ha, ha ha a……” Ly Hưu cười đến run rẩy hết cả người, muốn dừng cũng dừng không được.

“Ly — Hưu!” “ Thất, thất lễ, ha ha, ta chỉ là nghĩ đến hai cái tên ngu ngốc kia liền nhịn không được muốn cười, ha ha a!” thân thủ liên tiếp lau lệ, Ly Hưu cười đến suýt nữa thở không ra hơi.

” Ngươi là chỉ……” thấy nàng gật đầu, Tây Môn Độc Ngạo cũng không cần giải thích, trong lòng liền hiểu rõ, “Nếu như, hoàng thượng có nhiều nữ nhi có thể gả đi như vậy, hai người kia tuyệt đối trốn không khỏi sắp đặt của Lý Lâm phủ.”

“A A……hai cái tên* chân chất ngu ngốc kia, thật sự là trung thực thẳng thắng đến không còn gì để nói, chỉ tiếc Lão Tử hoàng đế chỉ có một nữ nhi, mà nàng vừa lúc lại ái mộ ngươi, trấn viễn tướng quân anh dũng của chúng ta nha.”

*chú thích cho nàng nào thắc mắc hai người được nhắc đến phía trên là ai? Đai Đường có 3 vị tướng quân trấn ở ba phương, cha tây môn trong truyện này trấn phương bắc, hai tên kia ở đây là hai vị tướng quân còn lại, truyện này nằm trong hệ liệt Phong Hỏa Tình Duyên, nên trong tình tiết truyện sẽ có nhắc đến các nhân vật trong truyện khác cùng hệ liệt.

“ Câm miệng.” Hắn đã đủ phiền, nàng còn dám bỏ đá xuống giếng!

” Nội trong vài ngày nữa, chắc sẽ hạ chỉ công bố thiên hạ.” Ly Hưu nói.

” Muốn đưa ta vào thế chuyện đã rồi sao?”

Nàng gật đầu,” Đúng là như thế.”

“ Ly Hưu.” Tây Môn Độc Ngạo thần sắc ngay lập tức trở nên âm tà, tuấn mỹ mà lạnh lẽo, xung quanh như có sát khí lan tỏa, dấy lên phong ba bão táp, ẩn như biển lặng trước phong ba, như loài báo lặng im quan sát con mồi, chờ một kích đem con mồi nuốt trọn. Ly Hưu ngay lập tức cảnh giác, sắc mặt nghiêm túc, quan sát gương mặt nhìn qua có vẻ nhàn nhã của bạn hữu. Tuy nói hai người giao tình đã nhiều năm, nhưng nàng khi đối mặt với hắn vẫn là thời thời khắc khắc đề phòng, lo sợ chính mình một giây sơ suất sẽ bị báo tử một ngụm ăn luôn, chính mình chết như thế nào cũng không kịp biết.

“Trước khi thánh chỉ kịp ban xuống, làm cho nữ nhi hoàng đế hương tiêu ngọc vẫn* , ngươi cảm thấy như thế nào?”

*hương tiêu ngọc vẫn: chết

“Ta hiểu rõ ý của ngươi.” Ly Hưu gật gật đầu, biết bước tiếp theo mình nên làm như thế nào,” Bất quá, lần này ta đến là có một việc muốn ngươi đáp ứng.”

Tây Môn Độc Ngạo khơi mi, cũng không có ngoài ý muốn quá lớn, phảng phất như đã biết rõ từ trước:”Ta sớm đoán ra ngươi tự thân xuất mã đưa tới tin tức tuyệt không đơn giản .”

Ly Hưu  thừa nhận điểm đầu, ” Vô luận như thế nào ngươi đều phải đáp ứng ta.”

“Chỉ cần không quan hệ đến Hạ Hầu Diễm.”

“Yên tâm, ta không có ý định cùng ngươi động can qua, tổn thương giao tình hai bên.”

Hắn gật đầu, buông tay chờ nàng nói câu sau.Chỉ thấy thiếu phụ xinh đẹp bỗng nhiên trở nên dữ dằn, cắn chặt hàm răng hận ý khó nén nói: ” Ta muốn Truật Ngôn.”

Truật Ngôn? Không dự đoán được nàng cùng Truật Ngôn có liên hệ gì , Tây Môn Độc Ngạo sửng sốt, tay chống má, hướng ngoài cửa trước quát:” Truyền Truật Ngôn hồi phủ gặp ta.”

-Là

Bên ngoài lập tức nghe được một âm thanh hưởng ứng, cùng tiếng bước chân vội vã xa dần. ” Mang hay không mang hắn đi là chuyện của ngươi, ta không can thiệp.” Ly Hưu gật đầu.

” Ta sẽ y theo lời ngươi đi làm, cứ việc yên tâm.” Tây Môn Độc Ngạo vuốt cằm không đáp, đứng dậy rời đi, hắn thực sự không hề có ý định can thiệp vào ân oán giữa Ly Hưu và Truật Ngôn, người hắn trước giờ để tâm chỉ có một — Hạ Hầu Diễm.

[ĐV] Hai tiểu thú


HAI TIỂU THÚ

Tác giả: Cà rốt thẹn thùng

Editor: bobo0capcap

Beta : moonie

Màn đêm dần buông xuống, chú hổ nhỏ chui vào một góc hẻo lánh sáng sủa. Quả nhiên chú thấy một chú chó nhỏ mềm nhũn nằm úp sấp trong bóng đêm, đầu chú chó nhỏ gối trên hai chân trước, trong đêm lộ ra đôi mắt đen nhánh phản quang dưới ánh đèn không trong suốt.

Chù hổ nhỏ tiến lại gần, đem miếng thịt nhẹ nhàng buông xuống, lại dùng chân trước đem khối thịt đẩy lại gần chú chó nhỏ. Chú chó nhỏ miễn cưỡng ngẫng đàu, dùng cái mũi nhỏ ngửi ngửi chú hổ đem lễ vật đến cho mình, mùi thức ăn xông lên, chú đã hai ngày không ăn gì liền nhanh chóng đứng lên, cắn nhanh miếng thịt.

Chú hổ nhỏ nhìn đến chù chó bừng bừng ăn rốt cục ở một bên nhẹ lòng, chú hổ liền đi vòng vòng quanh quanh như phát điên. Chú chó nhỏ ăn sạch sẽ miếng thịt liền hướng chú hổ phệ hai tiếng. Chú hổ nhỏ dùng lại, dùng chân trước nhẹ nhàng chụp lên cái đầu xù của chú chó nhỏ, rốt cục hiểu được ý chú chó nhỏ, chú hổ dừng lại hành động đi vòng vòng vô cùng ngu xuẩn của bản thân, ngồi xổm bên cạnh chú chó nhỏ. Chú chó nhỏ vươn đầu lưỡi liếm sạch sẽ miếng thịt còn sót trên mũi, sao đỏ dựa vào cái bụng ấm áp của chú hổ.

Chú hổ là một con hổ xinh đẹp, này không phải khoe khoang a, cùng so sánh hắn với các con hổ đồng loại, chú hổ nhỏ thật sự rất thông minh, nhanh nhẹn. Nhìn đến chú chó nhỏ dựa trên bụng, chú hổ nhỏ liền điều chỉnh hô hấp làm cho chú chó có thể nằm thoải mái một chút, hô hấp của hắn cùng với cái đầu nhỏ trên bụng dần trầm tĩnh lại.

Lông mao của chú chó nhỏ màu xám, trên lưng cùng gáy có vài vết roi in hằn, xử phạt về thể xác cùng tinh thần là phương pháp mà thuần thú sư của đoàn xiếc hay dùng để đối phó với tiểu thú, đặc biệt chú chó nhỏ chẳng có gì đặc biệt này. Hai ngày trước, chú chó nhỏ không thể hoàn thành bài số học thuần thú sư yêu cầu, chú liền bị quất mấy roi sau không cho phép ăn cơm.

Chú hổ nhỏ đứng dậy, vươn cái lưỡi liếm vết thương lẫn máu trên lưng của chú chó nhỏ, may mắn hôm nay không phải biểu diễn, quản lý lại đi ngoạn lễ hội, chú hổ nhỏ mới có cơ hội tới xem chú chó nhỏ. Xem ra ngày hội của con người cũng có điểm tốt, tuy rằng đại đa số ngày hội chúng phải biểu diễn.

Chú chó nhỏ hưởng thụ chú hổ ân cần cùng cẩn thận liếm tẩy vết thương, ủy khuất cũng vơi đi bớt, thịt tốt lắm, nhưng thực ít, bụng chú vẫn còn kêu a, bất quá cũng không còn quá đói đến mức không ngủ được. “ Tiểu hổ, ngươi nói vì sao 3+8 kêu mười lần lại không đúng?” chú chó nhỏ nước mắt lưng tròng, hiển nhiên là nhớ đến đãi ngộ mấy hôm trước.

Chú hổ dừng lại, tự hỏi một chút :”Hẳn là kêu chín lần đi?” May mắn chú hổ đều biểu diễn đều là cùng thuần thú viên, tỷ như bắt tay tiến vô miệng hổ, linh tinh, không cần lao động trí óc.

Chú chó nhỏ ô ô hai tiếng:” Tiểu Hoàng cùng tiểu Bạch đều chưa bao giờ tính sai…” Khẩu khí đáng thương cùng tụ ti. Vì sao cùng một nương sinh ra, chỉ số thông minh lại khác biệt như thế? Hai đại ca khi biểu diễn cùng huấn luyện đều làm đúng a, ngay cả thuần thú sư cũng rất vừa lòng.

Tiểu Hổ dùng chân trước đầy thịt nhẹ nhàng phát cái đầu xù nhỏ. “Đi ngủ sớm một chút đi, khi ngủ sẽ không đói cũng sẽ không đau.”

Chú chó nhỏ ngoan ngoãn cuộn mình lại, đem toàn bộ thấn thể đặt lên cái bụng đầy lông của chú hổ nhỏ. Mùa thu, nhiệt độ khi đem xuống cũng không quá lạnh nhưng vẫn còn mang theo chút  lạnh lẽo, may mắn người tiểu Hổ vĩnh vễn là nóng hầm hập. Hai tiểu thú vì thế lại càng sát gần một chút, giữ lại ấm áp lại nhiều thêm một chút.

Chú chó nhỏ từ trong hơi ấm ấy, mơ thấy một năm trước trong đoàn xiếc. chú chó nhỏ vươn cái lưỡi mềm mại liếm cái mũi, trong bụng rõ ràng chỉ có chút thức ăn nhưng lại thỏa mãn, ngay cả khoang miệng đều mang theo vị đồ ăn thơm ngát.

Chú chó nhỏ hiểu được, giấc ngủ vừa rồi thực ngắn. Đại khái lúc vừa ngủ liền mơ, cố gắng hưởng thụ ngay trong giấc mơ ngắn ngủi .

Sơn động cản lại gió lạnh cùng cát bụi xâm nhập, để lại trong nó không gian yên lặng cùng ấm áp, chú chó nhỏ nằm gần ngay lối ra, liền có thể nhìn thấy ánh trăng hoàng sắc. nếu theo như nhân loại thì đây hẳn là đêm trang tròn, cũng là ngày đoàn viên.

Đoàn viên? Chú chó nhỏ tự hỏi, rời đi đoàn xiếc cũng đồng thời ly khai đồng bạn, còn có quản lý tà ác. Bất quá sâu trong tâm khảm chú chó nhỏ biết, giây phút này thế giới của chú thực viên mãn. Không có trừng phạt khi biểu diễn sai, không có đối mặt nguy hiểm sinh ly tử biệt, không có tuyệt vọng vì không tìm ra đồ ăn. Dưới ánh trăng dịu êm, chú cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của thân thể.

Đúng vậy, chú chó nhỏ một lần vì bị trừng phạt lại thêm ốm đau mà suýt chết, lúc ấy hai tiểu thú liền cùng nhau rời nhà ra ngoài. Hoặc là nói, tiểu Hổ mang theo chú cùng đồng bạn hắn trốn vườn bách thú ra ngoài. Chạy ra cuộc sống không gò bó bên ngoài, thoát ra thói sống quen thuộc.

Tiểu hổ hô hấp, bụng tà tà dưng lên bằng phẳng, ấm áp mà mềm mại, nơi này là nơi chú chó nhỏ đi vào giấc ngủ mỗi đêm. Gần một năm sống bên ngoài làm cho tiểu hổ thân mình thêm cường tráng kiên nghị, cả người tràn ngập khí tức bá vương, cũng có điểm lôi thôi, tỷ như trên bộ lông còn lưu vết máu thức ăn.

Chú chó nhỏ lắc lắc cái đuôi đứng dậy, sau đó đi đến trước mặt tiểu hổ, đầu lưỡi ấm áp nhẹ nhàng liếm khuôn mặt tiểu hổ, thẳng đến khi vết máu còn lưu lại biến mất, chỉ còn lại chút ướt át lưu lại trên phiến da lông. Chú chó nhỏ thực vừa lòng, chuẩn bị trở về ngủ. Ăn no khiến chú nhanh buồn ngủ lại bị giấc mơ ngắn ngủi đánh tan.

Cái nóng hầm hập đánh lên toàn bộ khuôn mặt chú chó nhỏ, chú chó nhỏ có điểm ngứa, từ trên  mặt đến trên người, ngứa ngứa. Chú hổ mang theo ý cười, ở bên lộng lộng quanh thân chú chó nhỏ, rõ ràng là đã thanh tỉnh nhưng lại giả vờ ngủ a.

Chú chó nhỏ dỗi dỗi xoay người, lấy cái mông hồ hồ thịt hướng xa chú hổ nằm úp sấp xuống. Con hổ chi khởi tứ chi, chậm rãi na đến bên cạnh chú chó nhỏ, cùng hắn nhìn ánh trăng ngoài cửa động.

“Đói bụng sao?” Đây là câu ân cần cùng quan tâm chú hổ thường nói nha. Chú chó nhỏ ghé vào chi trước chính mình, nghe thế chính là chỉ hơi giật giật chi trước làm cho đầu gối lên thoải mái hẳn. Hôm  nay bữa tối ăn nhiều như vậy, làm sao còn có thể đói:” Không phải.” Người kia cũng không nên đem sức ăn của một con hổ so với một cái tiểu cẩu a, thực bổn. Bất quá….”Nơi đó hơi đói.”

Chú hổ ngơ ngác tự hỏi một chút, tựa như năm đó giúp chú chó nhỏ suy tư nan đề toán học 3+8 như nhau, còn thật sự ngẫm ngẫm. 2 phút sau, chú hổ chuyển đầu đến, ánh mắt nhiệt nhiệt nhìn đến trên người chú chó nhỏ lười biếng, chú chó nhỏ bình thản xoay người hướng cái bụng nhỏ lên trời.

Chú hổ nhìn phiến lông trắn hồ hồ cùng mị mị ánh mắt mang theo ý cười lại thêm một chút chờ mong, sau đó chú hổ nhiệt tình vươn đầu lưỡi.

Một năm qua bọn họ thực vất vả mà thỏa mãn, tựa như trong cái cực nhọc lại tìm ra niềm vui, mỗi một lần lại truy đuổi nhiệt liệt vui đùa, một tấc cùng không rời, cùng nhau làm bạn. Chú hổ liếm thật sự nhiệt tình, bởi vì sau đó là tới bản thân hưởng thụ vậy nên hiện tại ra sức một chút.

Ánh trăng đem nay thực sáng, chú hổ dễ quên, dễ ngẩn người lại quên nói cho chú chó nhỏ nhà hắn, hắn đã cố gắng suy tư thật lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy chú chó nhỏ kêu mười lần là đúng a….

Tuyệt sắc nam nô– chương 1— Hạ


Chương 1—Hạ

Biên cương phía bắc, khói bụi mù mịt, cát vàng bay cuồn cuộn, cảnh sắc tuy không đến nỗi thê lương nhưng nếu nếu so với Trường An hay Giang Nam phồn hoa thì lại không bằng. Có lẽ là vì quanh năm chinh chiến, nên làm cho không khí thành U Châu mất đi vẻ thanh bình.

Cưỡi Thiên Sơn bão mã do hoàng đế ngự ban phóng nhanh trên đường hướng đến quân doanh, chỉ chốc lát sau vó ngựa đã dừng trên tòa thành cao vút, cảnh sắc bốn phương đã thu hết vào trong tầm mắt. Vạn Lý Trường thành này được xây nên nhằm bảo vệ biên cương chống lại địch nhân phương Bắc tấn công, cứ mỗi một triều đại sau khi bị giặc phương Bắc tấn công Vạn Lý Trường Thành này lại được xây dài thêm, Đại Đường cũng đã từng cho hàng vạn dân công đến để tu bổ trương thành này. Nếu hỏi Tây Môn Độc Ngạo, y nghĩ gì về trường thành nà, thì chẳng qua đây chỉ là một chỗ đứng giúp hắn có thể quan sát toàn bộ cảnh sắc phương bắc mà thôi (thằng cha này bá đạo quá >///<).

Lại sắp có chiến tranh. Lần trước người Khiết Đan đem quân Nạm hạ muốn cướp lương thực, bị hắn đánh cho tan tác buộc phải lui về vùng núi hoang vu phía Bắc, cứ nghĩ sau này sẽ không còn cơ hội tái chiến. Vậy mà không ngờ hoàng đế Đại Đường cư nhiên hạ chỉ chủ động tuyên chiến. Ha Ha, những ngày sắp tới sẽ không còn thấy buồn chán nữa rồi.

Thân là đệ nhất danh tướng, đối với Tây Môn Ngạo Tuyết không có gì gọi là trung hay bất trung. Lúc trước khi hắn gia nhập quân ngũ chẳng qua chỉ vì là quân nhân có thể giết người thoải mái mà không phạm tội gì. Vì thế gia nhập quân ngũ với hắn chẳng khác nào như cá gặp nước ( mục đích làm tướng quân của cái thằng cha  thật cao cả =..=).

Chinh chiến nhiều năm cộng thêm tính tình thị huyết, vô tình, chỉ sau 2,3 năm ngắn ngủi, y đã được phong tới nhị phẩm đại tướng quân. tuy nhiên đây không hề là điều hắn mong muốn, điều hắn muốn là có thể tuỳ ý giết người không cần lí do. Nhưng hân làm tướng quân thì có nghĩalà hắn phải ở lại thành Trường An thường xuyên, cơ hội được ra chiến trương cũng rất hiếm có được. Vinh hoa phú quý, cuộc sống an nhàn ai mà không muốn, nhưng trong mắt hắn lại so ra chẳng bằng thành Phạm Dương binh chiến liên miên này.

Khi Hoàng đế Đại Đường nghe lời Lí Lâm Phủ lấy cớ trấn giữ biên cương mà điều hắn ra khỏi kinh thành, tuy là nói hắn đối với hành vi bịa đặt xàm tấu, cáo mượn oai hùng của Lí Lâm Phủ rất là bất mãn, nhưng lần này Lí Lâm phủ cong trả thù riêng đêìu hắn ra biên cương lại rất hợp ý hắn. Hắn không cần Đại Đường thiên thu vạn kiếp, hắn cũng khong quan tâm hoàng đế đại Đường là ai, điều hắn quan tâm chính là sinh tồn ở trên chiến trường, có thể nhìn thấy máu khắp nơi, máu thấm đỏ cây đại đao của hắn, máu văng lên mặt hắn, máu chảy đầy trước mắt hắn, chỉ có lúc đó hắn mới cảm thấy là mình còn tồn tại, mới cảm thấy máu đang chảy trong huyết mạch của mình. ( cách anh cảm nhận mình còn sống thặc đặc biệt o.O)

~*~*~*~*~*~*~*~*~

Cát vàng vẫn như trước cuồn cuộn, bụi mù vẫn cứ thế từng trận từng trận bị cuốn bay lên như tầng tầng lớp lớp sa trướng mỏng mờ mịt. Tây Môn Độc  Ngạo mị mị đôi mắt ngăn lại cát bụi bay vào mắt, trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng……

Một vị phu nhân dương như phát điên, một thân nguyên bản trơn bóng cao quý hiện tại nhếch nhác không chịu nổi, tóc tai rối bù, ngón tay run run chỉ vào một đứa nhỏ, đôi mắt ngấn nước đầy sợ hãi, kinh dị như trông thấy yêu quái, đôi môi anh đàosợ hãi run rẩy: Quỷ…con…không, ngươi là quỷ, ngươi là con của quỷ, ngươi không phải con ta….không phải…..không phải….không phải….

” Đáng chết!” Tây Môn Độc Ngạo rên rỉ, quỳ sạp xuống đất, thống khổ ôm đầu, ” Cút Đi!!! Không được làm phiền ta, cút đi!! Cút “. Tiếng rên rỉ đau khổ, như con thú bị trọng thương. Hình tương một vị đại tướng lãnh khốc vô tình hoàn toàn biến mất. Hiện tại lúc này muốngiết Tây Môn độc Ngạo rất dễ dàng, chỉ cần một cây đao, không chỉ cẩn một thanh chuỷ thủ thôi, là có thể tiêu diệt Đại Đường trấn Bắc đại tướng quân.

“Là ai?? Ở Đâu??” Ngôn ngữ xa lạ chen vào những tiếng tê rống của tay Môn Độc Ngạo, đem y đang chìm trong hồi ức đánh tỉnh lại.

“Ai??” Tây Môn Độc Ngạo tay cầm thanh đao theo tiếng tìm đến, rốt cục bên một hồ nước rất khó có được ở vùng đại mạc này nhìn thấy một thân ảnh. Đạo đao vung lên, chỉ còn cách cổ của người kia vài thốn. Tuy nhiên, hắn lại không nghe được tiếng thét cầu xin tha thứ, người trước mắt một chút cảnh giác đều không có, ngay cả bản thân suýt chút nữa chết dưới đao của hắn của không phát hiện.

Tây Môn Độc Ngạo thu lại sát ý, rút lại thanh đao, nhìn kĩ người trước mắt, nhất thời làm hắn kinh ngạc đến thất thần. Tóc vàng! Hắn chưa từng gặp qua người nào có được một mái tóc vàng như hoàng kim như thế, còn có đôi mắt xanh biếc như ngọc, trong thiên hạ ai có thể có đuợc  màu mắt đặc biệt như thế? Còn có làn da trắng nõn như tuyết– Hán nhân da đều có màu vàng, chỉ cần dưới cai nằng màu hè mà phơi một lát da sẽ biến thành truất hắc.

Mà người trước mắt này không phải người Hán, theo kinh nghiệm chinh chiến của hắn người trước mắt có bộ dạng kì lạ này cũng không phải là người Khiết Đan, vậy y rốt cục là người phương nào? Tuy bề ngoài không phải là người Khiết Đan nhưng y lại mặc trên người trang phục của người Khiết Đan.

Y rốt cục là ai??

“Truật Ngôn??? Là ngươi sao??” Tây Môn Ngạo Độc Ngạo nghe không hiểu y nói gì, giống như đang hỏi hắn là ai?? Giữa không trung hai cánh tay mềm yếu vô lực rờ rẫm. Tây Môn độc Ngạo rút cục biết được đối phương là thần thành phương nào rồi– Hóa ra chỉ là một người Khiết Đan mù.

Nhưng người Khiết đan không thể nào có được tóc vàng mắt xanh như thế. nhíu mày suy nghĩ, Tây Môn Độc Ngạo nhớ  tới từng nghe nói rằng người Talas có tóc vàng và màu mắt lục yêu dị, chẳng lẽ…

” Ngươi là người Talas??” tây Môn Độc Ngạo hỏi.

” Khong phải Truật Ngôn”. Y hoảng sợ đứng lên, y không biết người này. hắn lại không tự báo danh tính, y một lòng càng hoảng, hai tay sờ loạn mặt đất bên bờ hồ. Thật vất vả mới tìm được một nhánh cây chống đỡ bản thân đứng dậy, nhưng mới đi được vài bước liền té ngã, bộ dạng rất vô dụng. Cho dù như vậy y vẫn lấy tay dò đường mò mẫm muốn chạy trốn.

” Ngươi muốn trốn đi đâu???” Nữa là vì tò mò về dung mạo của y, nữa là cảm thấy rất thú vị, Tây Môn Độc Ngạo tiến lên bắt lấy cổ tay của y, ngoài ý muốn phát hiện cổ tay y thật nhỏ, thật giống như nữ tử. Khuôn mặt đầy vẻ khẩn trương, hình dáng khác hẳn với Hán nhân, lại phá lệ đặc biệt thanh tú, thoát trần. Nấu như trên người y không mặc trang phục của Khiết Đan nam tử, hắn sẽ tưởng y là một nữ nhân xinh đẹp.

Có ý tứ, một người xinh đẹp xuất trần như vậy—- Khiết Đang người mù.

” Buông ra!!” Là ai? là ai nắm tay y? là ai trước mặt y? Truật Ngôn đâu? Những người khác đâu?

” Truật Ngôn! Cứu ta, cứu ta!”

” Ngươi biết nói Hán ngữ.” Nghe thấy câu “buông” kia, Tây Môn Độc Ngạo giơ lên khoá môi, ” Tốt lắm, mau trả lời ta. Nói Ngươi là người phương nào? Là người Khiết Đan hay là người Talas?”

” Ta….”

” Công tử.” Một tiếng thét to Chen Ngang Tây Môn Độc Ngạo tra hỏi.

Nam tử trước mặt Tây môn Độc Ngạo lộ ra vẻ mặt yên tâm, phía sau tiếng bước chân vội vàng tiến đến làm cho hắn không đi không được. Trước khi chiến sự xảy ra bị kẻ địch phát hiện đang ở địch doanh sẽ đem lại phiền toái không cần thiết.

” Ta sẽ tìm được ngươi.” Trước khi đi Tây Môn Độc Ngạo nhìn người mang vẻ mặt mờ mịt trước mắt, kiêm quyết nói, ” ta nhất định sẽ tìm được ngươi.”

“Ngươi…” Rốt cuộc ngươi là ai? Lục mâu vô thần đảo quanh cảnh tượng trước mắt lại không nhìn thấy gì, hoảng sợ đã làm y quên mất bản thân bẩm sinh bị mù, nhì một hồi lại cũng vẫn chỉ là một màu đen.

” Công tử!” tiếng gọi ầm ĩ một lần so với một lần càng gần, làm cho Tây Môn Độc Ngạo bất mãn nhướng mày.

” Ngươi là ai?”Cuối cùng cũng  tìm về chính mình thanh âm, tuy vẫn là run run nhưng y cũng miễn cưỡng đặt ra câu hỏ.

Tây Môn Độc Ngạo phá lệ trả lời y:” Tây Môn Độc Ngạo, nhớ kỹ tên này cho ta.”

Ta edit đoạn này mà cảm giác như đang tả cảnh anh menfuisư gặp bà carol trong nữ hoàng ai cập quớ.

TUYỆT SẮC NAM NÔ—Chương 1—thượng


Chương 1-thượng

Tiếng xe lân lân, tiếng ngưa tiêu tiêu ( đừng có nàng nào hỏi ta tiêu tiêu vs lân lân là tiếng gì hok là ta đập đầu vào tàu hủ chết lun), người người đều căng thẳng, cung tiễn đều đã lên dây– từng đợt gió Bắc phong kêu gào cuồn cuộn cuốn cát vàng tung bay mờ mịt. Hai quân đang thế giằng co, tinh kì tung bay phấp phới, đại tướng hai bên ko hẹn mà gặp đều án binh bất động chăm chú  quan sát  đội hình quân địch hòng tìm ra sơ hở mà công kích, ra một đòn trí mạng.( có một đoạn sau đây hình như là một bài thơ nói về việc bắt ng đi sung quân khi đi còn trẻ lúc về đầu đã bạc phơ, biên cương máu chảy thành sông… thông cảm ta ko biết thơ nên cho bỏ qua nhar T_T )

Hai quân đang thế đồi đầu, người cầm giáo kẻ cầm thương, ai nấy đều đằng đằng sát khí, không khí tựa hồ đông đặc lại, căng thẳng vô cùng.

Chợt có dị biến,  chớp mắt hai vì đại tướng hét lên một tiếng, cùng giơ lên thanh đao, đao quang vừa loé quân đội hai bên nhất tề xông lên, đao bộ binh đi trước một đường chém giết, thắng bại tựa hồ khó mà phân biệt được, đại quân giao chiến như là voi đi càn quét, đao kiếm không hề lưu tình nhất thời huyết chảy thành sông.

Chiến tranh xưa nay đều là vậy, bạch cốt không người thu, quỷ mới quỷ cũ khóc than không dứt, trời mưa dầm rả rích— máu chảy hồng cả đất, tưởng chừng như con người cũng quên đi màu sắc ban đầu sơ khai của đất.

Ngồi trên lưng ngựa hai vị tướng cầm đầu, trong mắt chỉ có đối phương, dường như trận chém giết xung quanh không liên quan gì đến họ, một đường chém giết hết những kẻ ngăn đường, một lòng chỉ muốn mạng của kẻ thù, cả hai dường như ăn ý cùng lộ ra tươi cuời quỷ dị, ngựa dưới thân không cần thúc giục vẫn tự mình phóng tới đối phương.

Đao giao nhau toé ra ánh lửa, một bên cố hết sức mà  tiếp được, một bên chỉ cười lạnh mà chống đỡ, thắng bại chỉ một chiêu đã có thể rõ ràng.

Bỗng nhiên bất ngờ một đạo ngân quang loé lên, bên đang ra sức chống đỡ nhận ra tình huống không không ổn, nhưng chưa kịp phản ứng lại, thậm chí hăn chưa kịp cảm thấy đau đã thấy đầu mình mỗi nơi, tầm mắt hắn cũng ngày càng mơ hồ, lại bị binh lính hai bên dẫm đạp dưới chân thành oan hồn nhập thổ. Quân đội mất đi tướng lĩnh như rắn mất đầu dần dần hỗn loạn.

Kẻ chiến thắng nở một nụ cười lạnh đánh giá tình hình, sau lại vì quân ta sắp  giành chiến thắng mà phá ra một hồi cuồng tiếu, giao đại kì cho một tên lính tuỳ tùng, đại quân dần dần áp sát tiêu diệt kẻ địch, thi thể kẻ địch nhanh chóng ngã xuống, tiếng cười cuồng vọng châm chọc đó đã hoàn toàn đánh vỡ ý chí của địch nhân, quân địch cũng hoàn toàn tan rã.

Cát vàng vẫn cuồn cuộn bay, Bắc Phong vẫn cứ thế kêu gào, một vị tướng đã thành bộ cốt khô, bại tường hay kẻ có công, lưu một thân sỉ nhục, nhưng sử gia về sau lưu lại như thế nào thì không biết được, chỉ biết sau một trấn chiến, máu thay cho nuớc suối, thây chất đầy đồng, máu hồng đại địa. Lá cờ chiến thắng theo gió  tung bay thêu 2 chữ Đại Đường.

~*~*~*~*~*~

Thành U Châu hay còn gọi là Phạm Dương, là thành trấn huyết mạch quan trong của Đại Đường, nằm ở phía Bắc, do Lô Long trấn giữ. Đây cũng là một trong những căn cứ quân  trọng yếu chi phối bảo vệ vùng Đông Bắc của đất nước. Do nằm gần biên giới nên u Châu cũng trở thành thành trấn giao thương quan trong với các bộ tộc man di ở phương Bắc, cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt so với Tô Châu và hàng Châu ở phương Nam chỉ có hơn chứ không hề kém.

Vì là địa phương trọng yếu lại giàu có, nên khó tránh việc bị các tộc man dị dòm ngó cướp bóc, đặc biệt là tộc người Khiết Đan. Mỗi năm tới kì thu  hoạch đều bị bọn giặc phương bắc tràn xuống cướp bóc. Nhưng từ khi Tây Môn Độc Ngạo đến nhậm chức Phạm Dương Tiết độ sứ đến nay, việc cướp  bóc lương thực ngày càng giảm bớt. Cái tên Tây Môn Độc Ngạo trong tai người Kiết Đan so với hổ báo còn đáng sợ hơn nhiều. Bởi vậy, vùng Đông Bắc không còn cướp bóc, cuộc sống dân chúng cũng ngày càng ổn định.

Tây Môn Độc Ngạo, giữ chức Phạm Dương Tiết Độ sứ,  được sắc phong làm trấn viễn đại tướng quân, công trạng nhiều không kể siết, bách chiến bách thắng, được Hoàng đế vô cùng tán dương, giao cho 10 vạn đại quân trấn giữ vùng Đông Bắc, phòng ngừa sự  quấy nhiễu của bộ tộc Khiết Đan, bảo vệ biên thùy.

Tuy nhiên, người nắm trọng binh trong tay  nhất định là người trung với triều đình sao??? Nghi vấn này, phó tướng Đinh Trung chỉ dám nghĩ trong lòng, hắn cũng không có đủ can đảm đi hỏi vì chủ tướng tâm tình bất định kia, giống như hắn cũng không hiểu vì sao bản thân mình từ một tên lính quèn có thể một bước thăng lên làm phó tướng.

Tư thế đường hoàng bước qua đại môn tướng quân phủ, tay phải y đang cầm văn kiện khẩn do Trường An thành giao tới, dù là văn kiện khẩn cũng không thấy được trên mặt nam nhân một tia cấp bách,nhiều năm chinh chiến xa trường đã luyện cho y khả năng bình tĩnh ứng phó với mọi vấn đề.

” Dạ bẩm tướng….. Oa Oa…..” vừa bước chân vào đại sảnh chưa vừa ngẩn đầu lên chưa kịp bẩm báo,  y đã sợ đến quỳ sập trên đất ”  Thinh, thỉnh …tướng quân tha tội…, Đinh Đinh trung không cố ý…..”

Tiếng cười trầm thấp cùng giọng cười duyên dáng của nữ tử vang khắp trong chủ đường, Đinh Trung khuôn mặt trấn định giờ đã không còn, cả khuôn mặt đều đỏ, đầu cũng dám ngẩn lên nữa.

Phía trên chủ đường kia là  nơi biểu tương cho binh quyền cùng địa vị cao nhất của một vị tương quân, vậy mà hiện tại vị tướng quân kia trong lòng đang ôm một nữ tử nữa thân trên gần như trần trụi, tư thế lại vô cùng ái muội.

Thiên ơi! Đinh Trung trong lòng kêu khổ, nơi này là đại đường a~, là nơi binh sĩ có thể đi ngang qua bất kì lúc nào nhar, mình lại vô tình trong thấy cảnh hồi nãy kết cục chỉ sợ là, càng nghĩ Đinh Trung phó tướng chúng ta lại càng thêm sợ hãi, chủ tử sẽ trừng phạt tội mạo phạm của mình như thế nào đây a~.

” Lui xuống” giọng nói trầm thấp mang  chút lười biếng lên tiếng ra lệnh.

” Vâng”- Đinh Trung đáp lời rồi vội vã lui xuống cảm thấy bản thân thực may mắn vì không bị trách phạt, vội vàng khom ngươi lui xuống.

” Không phải ngươi”- Giọng nói trầm thấp lại vang lên mang theo ý cười như đang trêu chọc Đinh trung quá khẩn trương.

” A??” – Đinh trung kinh ngạc ngẩn đầu thì đã không còn thấy nữ tử kia nữa, lúc an mới hiểu ra người bị kêu lui xuống là nàng không phải y a~.

” Tiến vào”- Lúc nãy củng nữ tử vui đùa nam nhân y phục khai mở thấy rõ cả vùng ngực rắn chắc, y lại lười biếng chả buồn sửa sang lại y phục, cũng không quan tâm hình ảnh y như vậy sẽ làm cho thuộc hạ của mình sẽ nảy sinh dạng ý tưởng gì trong đầu.

” Vâng”- biết chính mình trốn cũng không thoát, Đinh Trung ai oán đáp lời, cũng nghĩ đến cái đầu mình chắc lo khó giữ, may mắn y một thân một mình sẽ không liên lụy đến ngươi vô tội.” Đinh Trung tự biết bản thân vô lễ, xin tướng quân giáng tội”.

” trương an truyền đến tin khẩn gì?” tây Môn Độc Ngạo, lười biếng dựa trên ghế,, một tay chống cằm, hoàn toàn không có ý trách cứ hắn, cất giọng nói trầm thấp lười biếng hỏi.

” Ách???” — Bất ngờ vì mình không bị trách phạt, Đinh Trung mặt có chút ngốc đứng ở đó quên mất mình đến đây đề bẩm báo quân tình.

người ở trên cao quét ánh mắt lạnh lùng xuống thuộc hạ mình đang quỳ ở dưới, môi mỏng cất tiếng :” ngươi nghĩ ta sẽ vì một nữ nhân mà trách phạt tướng lĩnh có thể chinh chiến trên xa trường như ngươi??”.

” Đinh Trung không dám”

Tây Môn độc Ngạo ngoắt ngoắt ngón trỏ ” Đưa văn kiện đó lên đây” ( sao giống ngoắt chó quá vậy =..=)

Đinh Trung bước lên bậc thang, cung kính dâng lên lệnh truyền, sao đó lập tức lui xuống chỗ cũ rồi quỳ xuống. trên đầu vang lên một tiếng cười khẽ.

” Lại có trận đánh”— Không khí lãnh lẽo trong phòng ngay lập tức biến mất, trong khóe mắt lóe lên tinh quang,  khóe môi cười tà, giống như mãnh thú nhiều ngày đói khát rốt cục cũng nhìn thấy con mồi ngon miệng ngay trước mắt, hơi thở mãnh liệt đầy sự đói khát và nguy hiểm.

Bộ dạng thị huyết của người trước mắt làm cho Đinh trung trong lòng đánh cái rùng mình. Nói thực ra y rất sợ mỗi khi trên mặt chủ tử xuất hiện cái bộ dáng  này, đi theo chủ tử nhiều nam cho dù không hiểu được tính tình, nhưng y cũng biết mỗi lần chủ tử lộ ra vẻ mặt này là biểu trưng cho biên giới phía bắc có chiến loạn phát sinh, một hồi giết chóc đẫm máu sắp bắt đầu.

Chủ tử với kẻ thù chưa hề lưu tình, lúc an cũng là diệt cỏ tận gốc, không chừa ngươi sống, làm cho Phạm Dương bọn họ trong dân gian bị gọi là ” Lãnh  Huyết Quân”, điều này không biết chủ tử có biết hay không? Nhưng theo y thấy không có điều gì mà thoát khỏi bàn tay của chủ tử hơn nữa theo Đinh Trung thấy chủ tử  có vẻ rất là thích thú với danh hiệu này.

“Tướng quân vậy kẻ địch lần này của chúng ta là….”

” Khiết đan” Tây Môn Độc Ngạo ngắn gọn trả lời ” ý hoàng đế là muốn chúng ta tiến đánh Khiết Đan, thống nhất phương Bắc”.

Là y quá đa tâm sao??? Đinh trung lén đưa mắt nhìn chủ tử bạo gan hỏi “Tướng quân vì sao mang bộ mặt không thoải mái như vậy?”

“Không thoải mái??? Đinh trung không hổ ngươi theo ta nhiêu năm như vậy” Tây Môn Độc Ngạo kéo hắn đứng dậy rồi bước ra ngoài. Đinh trung theo sát phía sau.

” Nếu đánh tan Khiết Đan, đối với Đại Đường hoàng đế ta chính là nhất đại công thần, ngàn đời vinh danh, nhưng với ta….. đó vốn không phải là kết quả mà ta mong muốn”.

” Tướng quân???”

” Nếu triệt hạ Khiết Đan…”– Tây Môn Độc Ngạo bước đến hoa viên đột nhiên dừng lại, người sáng suốt vừa nhìn đã biết hắn vô tâm ngắm hoa, nhưng hắn dường như cố ý làm cho người khác nhìn vào có ảo giác như là hắn đang bị vẻ đẹp của hoa đỗ quyên thu hút. Dáng vẻ hết sức an nhàn, nhưng khóe môi lại thoát ra lời làm kẻ khác lạnh thấu xương.

“.. thì còn có thể có chiến tranh sao?”.

” Tướng quân…?” không biết phải đáp  lời như thế nào Đinh Trung mấp máy khóe miệng cả buổi cũng không thốt nên lời.

” Coi Như là ta nói giỡn đi” — Tây Môn Độc Ngạo lạnh lùng liếc nhìn phó tướng của mình. Năm đó, hắn liếc mắt một cái nhận ra y là người có tài năng hơn người vì vậy phá lệ mà đưa y lên làm phó tướng, nhưng tiếc  là ý lại quá trung tâm, hết lần này tới lần khác bị hắn nói một câu dọa đến ngốc lăng.

Đinh Trung lấy tay vuốt vuốt cằm mà chống đỡ, nhìn thấy chủ tử một tay bóp nát bông hoa đỗ quyên trong tay, hắn cũng sẽ không nghĩ là y nói giỡn a~.

” Khôn cần đi theo ta”—Tây Môn Ngạo bước về phòng mắt cũng không thèm nhìn lại mà đi thẳng.

đinh Trung vâng lời không đi theo ánh mắt dán trên đó hoa đỗ quyên bị chủ tử bóp nát kia, có câu ” lạt thủ tồi hoa” có phải đang nói hành vi của chủ tử a~? Huống chi có vị thần tử nào lại gọi đương kim Thánh thượng là ” Hoàng đế” với ” Hoàng thương Đại Đường”  sao?? Sở dĩ hắn đồi với lòng trung thành của chủ tử với Đại Đương có ý nghi ngờ cũng là vì cái loại hành vi này a~. Đinh trung mắt nhìn tàn hoa, đầu óc lại bắt đầu tự hỏi. ( tội anh có chủ tử kiểu này, chắc anh hại não lắm ).

Khi thánh thượng phong chủ tử làm Phạm Dương tiết độ sứ, sắc phong làm Trấn Viễn Đại tướng quân phái tới U Châu Đóng quân, hắn rõ rằng nhìn thấy trên mặt chủ tử có mang ý cười nhar. Có điều trước nay chủ tử đều không đem thánh thượng để vào mắt, giống như dùng từ “hoàng đế” để gọi vậy, làm hắn muốn không nghi ngờ sự trung thành của y với thánh thượng cũng không được.

Nhưng tuy chủ tử với Thánh  Thượng ở Trường An kia không có mấy tôn kính, nhưng y xưa nay cũng chưa từng có hành vi xây dựng quân đội cho riêng mình a~. Chính điều này làm  cho hắn mãi không thể xác định chủ tử có  ý muốn làm phản hay không nha~. Trong lòng vốn không hề đem Thánh thượng để vào mắt nhưng lại  nguyện ý vì Thánh thượng lãnh binh đánh giặc dẹp loạn Khiết Đan hết lần này đến lần khác. hắn thực sự không hiểu nổi chủ tử nghĩ gì a~.

Rốt cuộc là chủ tử trung với Đại Đường hay là có tâm mưa phản đây???…

~*~*~*~*~*~*~*~

má ơi, môt chương nó dài quớ, ta phải chia ra thâu, làm hết một lèo chắc ta trết lun quá…

Previous Older Entries