[ĐNBTĐMV] Chương 18.1: Đêm trước Giáng Sinh


Chương 18: Đêm trước lễ Giáng sinh

734900_135662823259684_2038830812_n

Đó là một gian nhà, tất cả đều chết

Hắn mở mắt, ngày và đêm như nhau nhuộm đỏ máu, từng mảnh từng mảnh hắc ám vỡ ra, huyết vũ khủng bố, mùi thi thể thối rửa khiến hắn hít thở không thông.

Rõ ràng mọi thứ đã chấm dứt, vì sao chỉ có chính mình không ngừng chìm sâu vào bóng đêm vô tận?

Giậc mình tỉnh giấc, lọt vào tầm mắt là hắc ám khiến người ta hít thở không thông, sau đó mới phát hiện tia lửa mỏng manh, nơi này thực quen thuộc, cái bàn rách nát, giá sách duy nhất lung lay sắp đổ, lò sưởi trong tường đã tắt, căn phòng đơn sơ đến mức không kẻ nào muốn bước chân vào.

Nhà của hắn, nơi mà hắn cực kỳ hận, ngoại trừ mang cho hắn ác mộng ngoài ra chả còn gì.

Huy động ma trượng châm lò sưởi, hỏa diễm bùng cháy nhưng không cách nào mang đến cho hắn ấm áp, ánh mắt và tâm hồn trống rỗng đến đáng sợ, hắn ngồi bên lò sưởi, tay cơ hồ chạm đến ngọn lửa, như muốn xác định bản thân còn sống.

Hắn còn sống, lại kéo dài hơi tàn sông qua ngày đầy vô nghĩa. Cảnh tượng trong mộng theo ánh lửa chập chờn hiện lên lại như thật sự hiện ra trước mặt. Người hắn để ý, hắn yêu người đã chết trong vũng máu mà bản thân hắn lại khỏe mạnh sống trong bóng đêm, cỡ nào đáng cười

Lửa lò sưởi đột nhiên bùng lên ngọn lửa xanh, một lão nhân xuất hiện.

Ánh mắt vô thần của Snape lập tức biến mất, đổi thành băng lãnh.

Mỗi lần đều lấy Lily uy hiếp, Dumbledore thật sự nghĩ bản thân hắn nhắc đến Lily là có thể quản chế hắn?

Nhiều năm như vậy, nếu không phải hắn biết bản thân mang tội, nếu không phải mang tâm trạng chuộc tội chờ chết, như thế nào hắn lại làm việc cho Dumbledore!

Cuối cùng hắn vẫn là đi tìm hài tử đáng chết kia, không phải bởi vì Dumbledore nói, mà là bì đây là điều hắn duy nhất có thể làm.

Mà chuyện này cũng dẫn đến rắc rối trước mắt, hắn dị thường chán ghét thằng nhỏ nơi nơi chạy loạn, biết được hắn ở quán Cái Vạc Lủng, nhưng hắn căn bản không muốn đi.

Nhưng đến cuối cùng hắn vẫn đi, nghe lệnh Dumbledore đem tình trạng thân thể hắn mà nói dối, hắn chỉ muốn chính mắt mình trông thất, sinh mệnh nam hài mà Lily cứu được.

Bước nhanh về trước, hắn suy nghĩ rất nhiều, liền tính mở ra cánh cửa giống như trong ký ức.

Harry Potter là dạng hài tử gì? Hắn chưa từng gặp qua, cũng chưa báo giờ dám đi gặp, hiện tại thời điểm rốt cục đến. Có lẽ hắn cùng phụ thân giống nhau như đúc, mái tóc đen lộn xộn, đầu óc chưa bao giờ hoạt động, tứ chi phát triển ….

Cơ hồ đánh mất ý niệm, đẩy cửa ra, lại thấy được đôi mắt lục sắc thâm thúy, ánh mắt Lily? Lại khiến hắn cảm thấy rét lạnh.

Đó là hắn cùng Harry lần đầu gặp mặt, Dumbledore cũng không biết, hắn bị nam hài này nhìn thấu chỉ bằng một cái liếc mắt.

Một thiếu niên nho nhã lễ độn trải qua thương tích, có tư tưởng đề phòng nhưng cũng không giấu bản tính thiện lương. Bất quá đối với Snape mà nói, kỹ xảo biểu diễn hoàn hảo để che giấu Dumbledore càng khiến hắn đề phòng.

Hắn tựa hồ cũng không để ý bại lộ xà tính trước mặt chính mình, đối đãi với chính mình sơ với người khác càng tùy ý, càng – tín nhiệm.

Slytherine tín nhiệm, có thể là một loại thổ lộ tình cảm

Dumbledore cũng nhận thấy điểm này, một Slytherine cứu thế chủ tự nhiên không phải hắn hy vọng, chính mình cũng đoán hắn nhất định sẽ lợi dụng tiều xà tín nhiệm hắn mà tiếp cận Potter gia.

Nhưng là, cái gì gọi là người giám hộ? Muốn hắn làm người giám hộ Harry Potter, lão nhân này triệt để bị đường làm úng não!

Cùng lão nhân này nói cũng nhưng không, muốn cho Harry Potter cự tuyệt, hắn lại muốn tự ngược, thà rằng chọn chính mình cũng không chọn Dumbledore, chẳng lẽ hắn không biết ai đối với hắn tốt hơn?

‘Ta đương nhiên rõ ràng, Severus.’ Đây là lúc mình hỏi hắn nói:’ Bởi vì ta biết, cho nên mới chọn thứ đánh giá trả giá. Ngươi có thể nói ta chọn sai sao?’

Snape trầm mặc, chính mình đích xác so với Dumbledore đơn thuần rất nhiều, hắn chỉ muốn bảo hộ con Lily.

Nhưng luận thân phận, tiểu tử này hơi chút lại động động với hắn cũng biết tuyệt đối không thể tin tưởng a!

Trở thành người giám hộ Harry Potter, mỗi tuần một lần đi Potter trang viên, ngẫu nhiên ở đó 2 ngày, Snape cảm giác có lẽ chính mình nghĩ quá nhiều.

Potter đối với tri thức thập phần khát cầu, đại đa số thời gian đều đọc sách, hơn nữa hấp thu rất  nhanh, nhất là phương diện ma dược.

Trừ việc này ra hắn cùng hài tử phổ thông như nhau, hiểu chuyện, sẽ chiếu cố người khác, ngẫu nhiên tre con một chút nhưng không ảnh hưởng toàn cục. Trừ bỏ trong mắt ngẫu nhiên chợt lóe tia thâm trầm, hắn căn bản không cần bất luận kẻ nào lo lắng.

Thời gian cứ như vậy từng chút một trở thành quá khứ, đều nói tiều hài tử trưởng thành rất nhanh, nhưng hắn chiếu cố Harry lại không vậy, tư tưởng hắn tựa hồ đã thành thục, chỉ trưởng thành về thân thể liền trở nên không quan trọng.

Một nam hài kỳ quái mà mâu thuẫn, Slytherine Potter, con Lily cứ như vậy lấy một loại phương thức quen thuộc xông vào thế giới của hắn, không khiến hắn cảm thấy mất tự nhiên.

Hắn vốn không có tự giác, một chút đều không có. Hắn muốn bảo vệ hài tử Lily dùng tính mạng bảo hộ, chán ghét người Potter gia, hai người này không giống nhau.

Thẳng đến một ngày Dumbledore ngẫu nhiên nhắc tới –

‘Severus, ngươi gần đây thường đi Harry trang viên, các ngươi ở chung rất tốt đi?’

Hắn mới nhận ra, nơi đó không biết từ lúc nào đã biến thành nơi hắn có thể thả lỏng, nghỉ ngơi.

Sau buổi nói chuyện với Dumbledore hắn lập tức đi gặp Harry, y lại vẫn ngồi ở dưới bóng cây – vị trí y trí y thích nhất đọc sách.

Nhận thấy được chính mình đến, hắn ngẩn đầu, đối với mình lộ ra nụ cười nhẹ nhàng:’ Sevéu?’ thanh âm gọi tên hắn mang theo chút thăm dò còn có một loại tiếu ý khiến hắn cảm giác thân thiết.

Snape đứng nơi đó may mắn bóng lá cây cùng cành khô che chắn biểu tình trên mặt.

Tuy rằng hắn tự nói với chính mình, tuy rằng nói với chinh mình yêu nên yêu, hận nên hận … Hắn lại chưa từng đem Harry Potter trở thành Jame Potter hoặc Lily Evans ! Từ lần đầu gặp mặt, lừa gạt chính mình lâu như vậy, hiện tại phát hiện hắn một lần cũng chưa từng nhập nhằng họ cùng nhau.

Từ từ cho đến kha giảng, hắn tận lực khiến chính mình không đi Potter trang viên, mỗi lần đến cũng sẽ vội vàng rời đi

Hắn không biết chính mình né tránh cái gì, cũng không muốn biết, chỉ là tiểu quỷ sẽ an toàn sống sót, mà chính mình tất nhiên trong tương lai chắc chắn sẽ tử vong, bọn họ thật sự không cần xuất hiện cùng nhau.

Huống hồ Harry Potter, hắn sẽ thành công, người giống hắn tất nhiên sẽ có thành tựu lớn. Bên cạnh hắn còn có Malfoy ưu ái, có lẽ tương lai so với Dumbledore và Hắc ma vương vị thế càng cao hơn …

Lần thứ 3 hướng Dumbledore yêu cầu giải trừ chức trách người giám hộ Harry Potter bị cự tuyệt, tiểu cự quái không đầu óc rốt cục đến Hogwarts

Snape ngồi trên bàn giáo sư, nhìn y đứng trong đội ngũ tân sinh, nhìn thần sắc y mang theo thần sắc tang thương nhìn hắn, nhìn y rất nhanh che dấu cảm xúc cùng bạn bè nói cười, nhìn y như nguyện được phân đến Slytherin

Sau đó quay đầu lại nhìn Dumbledore mỉm cười tìm tòi nghiên cứu cùng đề phòng y, nắm tay lại siết chặt thêm.

Bảo hộ con Lily là chuyện duy nhất hắn muốn làm, nhưng nam hài này tiến vào Slytherin, hắn liền thay đổi

Y giấu tài cũng không bộc lộ tài năng gì nổi bật, cũng không bỏ qua bất cứ nhân mạch nào. Y khiêm tốn có lễ, tính tình hoạt bát, tại buổi đầu tiên nhập học liền cấp cho Slytherine một cái uy hiếp

Đó là thứ mà y luôn giấu sau lớp mặt nạ, chỉ hắn thấy rõ, khát vọng sâu nhất trong tâm y – dã tâm!

Hắn đi điều tra nhưng lại chẳng thu hoạch được gì. Dùng thủ đoạn cường ngạnh? Hắn không thể, không thể khiến hài tử mình bảo hộ bị Dumbledore nắm giữ trong lòng bàn tay. Bất cứ chuyện gì khiến  người kia chú ý, hắn đều không được phép làm

Đang lúc hắn đâu đầu, một chuyện xảy ra lại khiến hắn yên tâm, hắc ma vương đến trộm ma pháp thạch. Này đối với ai đều không phải chuyện tốt vì hắn đã thành cắp lấy trộm,này nghĩa là chúa tể hắc ám tùy thời đều có thể trở lại.

Nhưng cũng đồng nghĩa Dumbledore cần Harry Potter, dù chí hướng nam hài trở thành hắc ma vương đời thứ ba, lão cũng chỉ sẽ khuyên giải, an ủi dẫn đường y quay về đường chính, mà không phải  chém tận giết tuyệt.

Ma vương đời thứ nhất và thứ hai đều bại dưới tay lão, Dumbledore ngày càng già nhưng tâm địa đủ cứng rắn, hắn sẽ không cho phép lúc mình còn sống, hắc ma vương đời thứ ba lại sinh ra.

Sau đó chính là nghỉ hè năm thứ nhất, Potter chiếu cố càng thêm chu đáo, thậm chí khiến hắn lần thứ hai có cảm xúc tránh né

Hắn có thể phát hiện giữa hai người bọn họ có chút chuyển biến, cũng không xác định được chuyển biến cái gì, chung quy Harry giấu tâm tư của y quá sâu.

Vì thế mãi cho đến hiện tại, hắn đều cẩn thận đề phòng Dumbledore, cẩn thận bảo hộ Harry – cho dù đối phương có không cần. Ít nhất khi từ trong giấc mơ cũ kỹ tỉnh lại, hắn có thể nói với Lily, hắn đã làm hết khả năng của mình.

 

 

 

 

[HPCĐPBB] Chương 4: Lần đầu gặp mặt (hạ)


Chương 4: Lần đầu gặp mặt (hạ)

Hai người đi dạo một hồi liền vào ngồi vào góc quán café ven đường. Người Anh quốc có thói quen uống trà chiều, mà phù thủy cũng có thói quen này, cho nên bên trong cửa hàng cũng không ít người, đột nhiên đến 2 đứa nhỏ phương Đông tinh xảo, mọi người không tự chủ được nhìn nhiều một chút. Đông Phương hoàn toàn không để ý, lập tức tìm một chỗ ngồi xuống, mà Tuyết Thiên Tầm đi lấy chút đồ ăn. Cửa hàng tổ chức theo hơi hướng tiệc đứng, nơi này cũng không lớn bởi vậy chủ cửa hàng chỉ treo trên tường menu thực phẩm ma pháp, muốn lấy cái gì chỉ cần chạm vào hình ảnh trên menu, hoặc là dùng ma pháp trượng chỉ vào. Tuyết Thiên Tầm chọn vài món điểm tâm thanh đạm, khi nàng chạm đến rượu nho, tất cả mọi người kinh ngạc a. Chủ tiệm đứng bên cạnh có chút bất đắc dĩ nói, tựa hồ bởi vì Tuyết Thiên Tầm biểu tình quá lạnh, làm cho hắn không thể giống như đối với bọn nhỏ uống trộm rượu mà trêu đùa:’ Nga, hài tử, ta nói các ngươi a, hẳn là chưa trưởng thành? Có lẽ, rượu không phải là chủ ý tốt.’

Tuyết Thiên Tầm lạnh băng liếc hắn :’ Không cần, ngươi chỉ cần tính tiền thôi, đây là thói quen của Đông Phương.’ Bị ê mặt, chủ tiệm chỉ có thể buông tha. Mọi người thấy Tuyết Thiên Tầm đến chỗ Đông Phương, nhưng là đứng ở phía sau hắn, không có ý tứ ngồi xuống cùng, mọi người đều hiểu cô gái kia chỉ là hầu nữ thôi. Chỉ có một nữ hầu theo, hài tử kia là ai? Bất quá hẳn là quý tộc đi, hiện tại chỉ có đứa nhỏ quý tộc mới có quy củ như vậy.

Có ma pháp cái gì cũng thật tiện, cho dù người trong cửa hàng không ít nhưng điểm tâm của Đông Phương vẫn rất nhanh được đưa tới. Biếng nhác ăn vài miếng đồ ngọt, tùy ý nhấp một chút rượu, vài lọn tóc đen phấp phới theo gió, hài tử mười tuổi nhìn có chút ngôn dụ, trong nhàm chán lại có chút phong tình. Lucius Malfoy ở góc bên kia đường quay sang liền nhìn thấy phong cảnh này, hắn cảm thấy một sự rung động khác thường, nhưng là rất nhanh bị người bên đường đánh gãy:’ Nga, Malfoy tiên sinh, nhìn hài tử kia là từ phương Đông đến? Thật sự xinh đẹp …’ theo Lucius nói chuyện hẳn là Duy Luân Cole lớn tiếng tán thưởng.

‘Khoa Ân tiên sinh, ta có chút việc, như vậy, lần sau gặp lại.’ Lễ phép ly khai, Lucius hướng tới chỗ Đông Phương đi đến. Khụ khụ, đương nhiên Malfoy gia chủ không phải vì đến gần mà là hắn nhìn thấy con hắn, Draco Malfoy đang cùng hài tử Đông Phương nói chuyện.

Lucius vừa đến, Đông Phương vừa lúc ăn xong. Chỉ thấy Tuyết Thiên Tầm vẫn đứng đột nhiên quỳ xuống, đem khăn mặt đưa đến tay trái Đông Phương, ‘Thiếu gia’. Đông Phương ngay cả liếc cũng không liếc một cái, chỉ là tùy ý lấy khăn tay xoa xoa, đồng thời cùng tiểu Malfoy nói chuyện, tựa hồ hắn cảm thấy cùng hài tử nói chuyện thực thú vị. Bất quá hiển nhiên hành động của bọn họ chấn động đối với người xung quanh, quy củ như vậy, không ai nghĩ họ là tiểu quý tộc. Chẳng lẽ là gia tộc lánh đời trên núi? Vẫn là gia tộc phương Đông cổ xưa, ngay cả Malfoy gia cũng không có tôn ti quy củ như vậy.

Mọi người đang thắc mắc thì Lucius đã đi đến phụ cận. Không đợi hắn nói chuyện, Draco đã phát hiện hắn:’ Phụ thân, ngài tới đây a. Đây là Đông Phương, Đông Phương tiên sinh. Vị kia là thị nữ của hắn Tuyết Thiên Tầm tiểu thư. Chúng ta vừa rồi tán gẫu thực khoái trá.’ Draco nghiêng đầu hướng Đông Phương :’ Đông Phương, đây là phụ thân ta, Lucius Malfoy.’

‘Nhĩ hảo, Malfoy tiên sinh, Draco là hài tử thú vị.’ Xem ra Draco quả thật chọc cười Đông Phương, có lẽ hắn bộ dáng đại nhân đi, bất quá hiện tại chỉ nghe Đông Phương nói hắn là hài tử thú vị liền lập tức như tiểu miêu bạch kiêm tạc mao:’ Ta mới không phải ‘hài tử thú vị’.’

‘Xem ra hài tử nhà mình còn chưa tu đến nơi, không được, phải dùng gia quy.’ Lucius thề, hắn nhìn thất tiếu ý trong mắt Đông Phương khi nghe những lời này. Nghiêm khắc liếc Draco một cái, thành công khiến cho hắn an tĩnh lại, ‘Lucius Malfoy, thật vui khi quen biết Đông Phương tiểu thân sĩ.’ Không tự chủ giơ lên nụ cười hoàn mỹ, Malfoy gia chủ lóng lánh bạch kim quang mang, bất quá như cố ý lại vô tình, hắn đem Tuyết Thiên Tầm xem nhẹ, chẳng lẽ đây là linh cảm của tình địch?


Pass chương 5: 8 chữ cái, không hoa không cách. Tên nhạc cụ mà Đông Phương mỹ nhân chơi.

[ĐNBTĐMV] Chương 16: Diễn trò cùng nhập hí


Chương 16: Diễn trò cùng nhập hí

Lớp hắc ma pháp phòng ngự năm hai vào buổi sáng, nhà trường sắp xếp học sinh ngồi suốt ba tiếng nghe giảng khiến các học sinh cso thể học được thuật phòng ngự hắn ma pháp tinh túy.

Bất quá Harry cảm thấy, cái loại giáo sư giảng bài này hoàn toàn là phế vât, chuyện thứ nhất –

Nhìn đề bài trong tay, Harry không khỏi bội phục tận đáy lòng.

Nam nhân này là người đầu tiên kể từ khi trùng sinh hắn muốn Avada Kedavra!

Bài kiểm tra này không một chút liên quan đến  phòng chống nghệ thuật hắc ám nói chi là liên quan đến hắc ma pháp.

Hắn cầm bài thi phất tay một cái lấy ra tờ khác giống thế. Chỉ có Draco nhận thấy được động tác nhỏ của hắn ‘ Làm gì vậy?’

‘Tìm chút niềm vui từ giáo sư thân ái của chúng ta, miễn cho sau này y lại làm chuyện nhàm chán.’ Harry liếc về phía Draco, hắn dang viest dáp án loại nước hoa mà lockhart thích dùng:’ Ngươi có thể chịu được?’

Không … Draco giật giật khóe miệng, dứt khoát bỏ viết xuống:’ Ta có thể làm cái gì?’

Harry lập tức đem bài thi của mình cho hắn:’ Ngươi viết thực nhanh, làm xong của ngươi thì làm của ta luôn.’

Draco hối hận chính mình muốn giúp đỡ, tự mua việc vào người!

Ba mươi phút sau, Lockhart đắc ý thu bài. Nhìn đến Hermione Granger bên Gryffindor bài thi, mặt mày hớn hở, nhưng là càng thu càng khó chịu.

Phía sau là bài thi của Slytherin, một đám rắn nhỏ nhìn qua liền biết trọng điểm ở đâu, cái gì vô nghĩa, bọn hắn lười phối hợp với kẻ khoe mẽ.

Sau đó Lockhart thấy được một bài thi quỷ dị, lấy mực đỏ viết thành, màu sắc làm lòng người ta tràn ngập phiền muộn.

Lập tức ngẩng dầu, lại không nhìn ra kiệt tác của ai, trên tờ giấy ghi – Gilderoy Lockhart. Này hiển nhiên là khiêu chiến quyền uy giáo sư của hắn.

Lockhart còn chưa kịp biểu đạt phẫn nộ, liền có cảm giác đầu ngón tay run lên, đột nhiên thân thể thẳng tắp ngã ra sau.

Mà Harry cười đến khoái trá, thu hồi mặc thủy khởi xướng(?).

Draco liếc xéo:’ Harry, vẻ mặt này không thích hợp .’

‘Ta là đang quan tâm tình trạng của giáo sư của chúng ta, Draco, đây là bổn phận của ọc sinh.’ Harry đi đến bên người giáo sư Lockhart, thật cẩn thận nâng hắn dậy:’ Giáo sư, ngài không có việc gì chứ?’

Lại nhìn Lockhart, tầm mắt kéo một tầng sương mù nhưng cũng không quên lộ ra mỉm cười.

‘Harry? Ách … ta không sai, ha ha …’

‘Không hổ là giáo sư Lockhart, đầu chảy máu nhưng cũng không hề hấn gì, chúng ta hẳn là nên hướng giáo sư học hỏi!’ Harry kinh ngạc nói.

Đầu chảy máu?! Lockhart chỉ cảm thấy trong đầu ong một tiếng, rất muốn cứ vậy hôn mê. Bất quá loại vết thương này hắn muốn … khụ khụ, rất mất mặt.

Trời biết hắn đau bao nhiêu, nhưng vẫn cố gắng cười thoải mái:’ Vừa rồi không đứng vwangx, một vết thương nhỏ với ta mà nói không có gì, nhớ ngày trước ta cùng sinh vật hắc ma pháp tà ác một lần lại một lần chiến đấu, bị thương so với hiện tại nghiêm trọng hơn.’

‘Nhưng là chảy rất nhiều máu, nếu không mau uống dược bổ máu, cứ vậy sẽ chết người a, hơn nữa không chừng lát nữa não cũng chảy ra.’ Harry nghiêm túc nói. Bình mạc thủy dược đích thực có chút hắc ma pháp khiến máu trong người thông qua vết thương nhỏ chảy nhanh ra ngoài, lại không nghĩ có thể dùng tốt vậy!

Lockhart nở nụ cười cứng ngắc, như thế nào không nói sớm? Hiện tại hắn mạnh miệng như vậy, như thế nào rút lại?

‘Tuy rằng bội phục giáo sư ‘anh dũng’ như vậy, để ngươi như vậy giảng dạy, chúng ta cũng không đành lòng –‘ Harry còn chưa dứt lời, Gryffindor nhất tề gật đầu, Slytherin lại đồng loạt lắc đầu.

Bọn họ tuyệt đối không ngại ngùng, cho nên Harry, ngươi thật sự không cần hảo tâm như vậy.

Harry lộ ra vẻ mạt buồn rầu:’ Xem ra mọi người đều không muốn nghe giáo sư giảng bài, làm sao bây giờ? Ta đưa ngài đi bệnh thất hay là chúng ta – tiếp tục?’

Lockhart lung lay, toàn thân dựa vào người Harry:’ Nga, quả nhiên mất máu chung quy vẫn không thoải mái, ta muốn bảo trì trạng thái tốt nhất giảng dạy các ngươi, đem tài năng cùng sở học hết thảy truyền thụ cho các học sinh khả ái của ta. Như vậy, hôm nay liền tạm dừng ở đây, phiền ngươi Harry.’

‘Vâng, giáo sư.’

Hai người bước rất nhanh, thoạt nhìn Harry cực kỳ lo lắng cho giáo sư mà đỡ hắn, trên thực tế hắn hoàn toàn bị kéo đi. Này coi như Lockhart là mất máu quá nhiều đi?

Ánh nhìn khinh miệt chợt lóe liền tắt, Harry ôn nhu nói:’ Giáo sư, ta vẫn rất bội phục hành động của ngài, chúng ta có thể đến văn phòng của ngài, ta thật mong được ngài chỉ giáo được không?’

‘Đương nhiên có thể Harry, ta có thể chỉ dạy ngươi nhiều thứ.’ Lockhart cước bộ có chút nặng hơn, nhe răng trợn mắt đáp ứng.

Harry liếc mắt phía sau, máu của hắn chảy không ít đi, sau lưng ướt một mảng lớn.

‘Bất quá gần đây không thể, gần đây không thể.’ Hắn tự như lại nghĩ đến chuyện gì, liên tục phất tay:’ Gần đây ta có chút … có chút …. Tháng sau đi hoặc là lúc nào có thời gian, ta đi tìm ngươi, Harry.’

‘Kia, liền làm phiền giáo sư.’ Harry nhìn hắn một mình vào bệnh thất, tươi cười.

Hắn không sai, cái loại cảm giác quái dị này … bất quá ngay cả hắn cũng không ý thức được trên người mình có gì đặc biệt, thứ này đối với mình-vị cứu thế chủ này oán hận rất sâu, đến cùng là cái gì?

Ách …

Harry dừng bước nhíu mày, lời lẽ cực đoan đối với cứu thế chủ nghe vào tai sao thấy giống như – hắn quay đầu nhìn cửa bệnh thất, cố nén lại xúc động.

Không có khả năng a, không có khả năng … đi?

Cửa bệnh thất lại mở ra, người từ bệnh thất đi ra nhìn thấy hắn, lập tức vươn tay từ hắc bào của mình bắt lấy hắn, kéo một đường ly khai khá xa bệnh thất mới buông ra

Harry xác định cánh tay của mình nhất định bị bầm tím, Snape lửa giận giống như lớn hơn.

Harry cúi đầu xắn lên tay áo của mình, trên cánh tay một mảng đen thui, không bầm tím như bình thường, nếu hắn dùng lực một chút có thể trực tiếp bẻ gãy.

Snape cũng chú ý đến, so với bạn cùng lứa nhỏ gầy hơn coi như không tính, nhưng sao lại yếu như vậy?

‘Thân thể yếu như vậy, còn dám đi tìm nguy hiểm? Ngươi là ngại mệnh mình dài đi!’

‘Ta chỉ hướng giáo sư thỉnh giáo một chút về phòng ngự hắc ma pháp, tin tưởng không chút nguy hiểm.’ Harry thử chạm vào khối mảng màu đen trên cánh tay, không khỏi nhe răng trợn mắt, đau a.

Snape ném cho một lọ dược:’ Uống.’

Harry băng lãnh cầm bình dược:’ Ngươi sẽ không độc chết ta cho qua chuyện đi?’

Lửa giận Snape liền bộc phát đến đỉnh điểm, nhưng Harry lại lập tức mở bình, một ngụm uống sạch dược.

Nộ khí đang dâng lên một nửa liền bị ngăn lại, không thể dâng lên đỉnh điểm làm cho người ta thưc buồn bực, cuối cùng Snape chỉ có thể hừ lạnh:’ Không sợ ta độc chết ngươi?’

Harry cười cười, mở miệng muốn noí chuyện lại phát ra tiếng như yết hầu bị cắt đứt. Trên mặt hắn mang theo thần sắc hoảng sợ, hắn nhanh tay che cổ, lảo đảo lui về phía sáu, dựa vào tường, gập người cố gắng hít từng ngụm từng ngụm không khí, thống khổ vô cùng.

Snape lập tức đi tới lập tức đỡ lấy hắn, vội vàng tách tay Harry đang ôm cổ, muốn nhìn hắn đến cùng là bị làm sao.

Harry theo lực đạo của Snape tiến sát vào lòng y, hai tay ôm cổ Snape.

‘Cho nên ta tuyệt không lo lắng, Severus chẳng phải thực quan tâm ta sao?’

Thân thể Snape trong nháy mắt căng cứng, lập tức dùng lực đẩy Harry ra, không để ý hắn lại lần nữa đụng vào tường.

Lần này Harry thực sự ho một tiếng, phía sau lưng truyền đến đau đớn. Hắn ngẩng đầu nhìn Snape, chưa từng nhìn thấy nam nhân phẫn nộ như vậy, ánh mắt bang lãnh, biểu tình vặn vẹo, cảm xúc không chút che dấu hiển lộ ra ngoại.

Harry đứng thẳng lên, hắn phạm phải điều tối kỵ của Slytherin, lợi dụng tín nhiệm cùng quan tâm của người khác, nhưng như vậy mới có thể bức ra tâm của Snape.

Snape không nói gì, hắn cũng không muốn nói cái gì, hắn thầm nghĩ muốn nhanh chóng ly khai tầm mắt nam hài, đi thật xa, về sau mặc kệ Harry Potter sống hay chết đối với hắn không có bất cứ quan hệ gì!

Hắn xoay người, lại có cảm giác được nam hài từ phía sau ôm lấy hắn.

‘Người sinh khí sao? Bởi vì hành vi của ta mà sinh khí?’ thanh âm Harry lạnh như băng:’ Ta chỉ muốn ngươi biết cảm nhận của ta, hiện tại ngươi hiểu rõ? Ta không phải chỉ biết cho đi mà không cần hồi đáp, Severus, nếu muốn ngươi tín nhiệm khó như vậy, ta đây phải khiến ngươi nếm chút cảm giác tư vị bị lừa gạt.’

Snape đứng đó như hóa thạch, một chút phản ứng cũng không có.

‘Việc ngươi sợ hãi nhưng ta thì không, nếu ngươi không tín nhiệm ta vậy làm ta tin ngươi là được.’ Harry buông hắn ra, lại không biết nghĩ gì lại đến trước mặt hắn, nhìn vào mắt hắn:’ Ta là Slytherin, nhiều lần châm chước mà hành sự, tuyệt không hối hận. Cho nên nếu có một ngày, ngươi phản bội ta, coi như là ta tự tìm, tuyệt không liên can ngươi.’

Snape rốt cục cũng có chút động tác, hắn nhìn Harry, ánh mắt âm u đầy phức tạp, nhưng có chút không giống ánh mắt quyết tuyệt chặt đứt hết thảy can hệ giữa họ.

‘Ta chỉ nói những lời này với mình ngươi, Severus.’ Harry khôi phục khuôn mặt mỉm cười giả dối thường ngày:’ Có thể nhận liền nhận, không nhận cũng đừng nói cho ta biết, để ta tự sinh tự diệt, là tốt nhất.’

Hắn từ tốn rời khỏi, không nhanh không chậm đã sắp đến ngã rẻ, phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh như băng của Snape:’ Đừng tưởng rằng nói sang chuyện khác ta liền quên đi hành vi càn rỡ của mi, từ hôm nay, buổi tốt sau giờ cơm đến chỗ ta cấm túc, sắp đến giờ cấm mới được trở về phòng!’

Harry lập tức ai oán nói:’ Ngươi tước đoạt thời gian ta cùng bạn học tiếp xúc, Severus, sau này ta sẽ ế mất.’

Snape hừ lạnh, cũng không thèm trả lời, lướt qua người Harry rời đi.

Harry nhêch môi, cấm túc y, tức là cũng không còn tức giận, đứa nhỏ này tính cách từ nhỏ đến lớn đều không được tự nhiên, nhưng là thực đáng yêu.

Đêm đó, Lucius lại nhận được liên lạc qua song mặt kính, hắn muốn hướng chủ tử báo cáo, lại phát hiện tâm tình Harry có chút quỷ dị.

Báo cáo thì nên báo cáo, nhưng là hắn vẫn không nhin được mở hỏi:’ Ngài là có chuyện vui?’

‘Là chuyện thực vui vẻ, hôm nay bị Severus phạt cấm túc, xử lý một đống dược liệu.’

Lucius im lặng, sống trong môi trường lão ông mật ảnh hưởng thực không tốt, đầu chủ nhân đều sắp hỏng theo hắn.

‘Bất quá cả buổi tối hắn không thèm để y ta, hẳn là bị kích thích quá độ, Severus thực hả ái.’

Lucius rốt cục biết chủ nhân vui vẻ chuyện gì, chỉ cảm thấy trong miệng đắng chắt, nụ cười của y cũng trở nên cứng ngắc, hắn hiện tại thực may mắn song mặt kính hình ảnh đều thực mơ hồ.

‘Chúc mừng Lord, công việc của chúng ta cả hai phương diện đều rất khả quan.’

‘Thực đáng chúc mừng, bất quá Lucius, đến bây giờ ta không nhìn thất kinh hỉ ngươi chuẩn bị, ngươi hiện đang chuẩn bị gì a, mới chậm chạm cho ta thấy?’

Hôm nay, nghe được ‘tin tức tốt’, Lucius cũng không có tâm tình đùa quanh co với Harry:’ Ngài hiện ở Hogwarts học kì này không thực khoái trá đi? Nhất đinh có người nhắm vào ngài. Thậm chí gây nguy hiểm cho sinh mạng của ngài.’

Harry nở nụ cười, đây mới là lức tâm tình hắn tốt nhất:’ Nguyên lai là ngươi.’

Hắn liền hỏi Lockhart như thế nào có thể hận chính mình.

‘Là nhật kí khả ái của ta?’

;Vâng.’

‘Ha ha, xem ra chúng ta đều phi thường cờ mong nhau, khẩn cấp đem trận này đánh cho xong, nhanh chóng sinh tồn.’ Sống, thật là so với bất cứ thứ gì đều trọng yếu a.

‘Lucius, ngươi có từng cùng hắn nới chuyện qua?’

Lucius lập tức lắc đầu, mảnh nhỏ hồn piến điênn cuồng không cho pháp bất cứ người sống nào từ trong tay y thoát được, hắn tuyệt không hứng thú lấy mạng mình ra đùa?

‘Phải không? Đáng tiếc.’ Từng tư tưởng cùng nguyện vọng điên cuồng, sau tất cả cũng coi như một dạng kiên trì của chính mình. Bỗng nhiên, có một loại cảm giác khác thường, trước kia chưa từng có …

‘Lucius, ta hỏi ngươi, ta có khả năng ngã tự trên vương tọa xuống?’

‘Lord sao nói vậy? Đây thực không khả năng, ngài vĩnh viễn cao cao tại thượng.’

‘… Nói rất hay, Lucius, ta tựa hồ lâu rồi chưa tiếp xúc tình cảm con người, cần cải tiến.’ Hắn nhanh chóng cắt liên lạc, Lucius chỉ có thể nhìn thấy chính mình.

Harry ném song mặt kính, một tay che che mắt, lò sưởi chợt tắt lửa, tất cả chìm trong hắc ám.

Hắn không làm chuyện dư thừa, tư tưởng không đồng nghĩa với ký ức, trốn tránh vĩnh viễn không thể giải quyết vấn đề. Hắn chỉ là cẩn thận suy tư lý tưởng của bản thân kiên trì, chỉ giữ lại thứ đáng giá còn lại tất thảy dều bỏ qua, cuối cùng một hơi ấm vây lấy lồng ngực, cảm thụ luồng hơi ấm từ ngực xua tan đi băng hàn toàn thân, cao ngạo của hắn vẫn được bảo tồn.

Rất hữu hiệu, nhưng lại rất đáng buồn, áp chế hết thảy suy tư cảm tính, dùng lý tính lwuaj chọn con đường có lợi nhất cho bản thân, đem tất cả mọi nhân tố bất lợi bóp nát.

Hoàn toàn loại bỏ ảnh hưởng của cảm tính là việc không ai có thể làm, nhưng hắn tin tưởng, cảm tính có thể phát tiết thông qua dục vọng rồi dần áp chế, chỉ cần ngươi có thể khống chế nó, nó liền không thể ảnh hưởng ngươi.

Hừ, hắn tuyệt không yêu loại luôn mồm không tôn trọng hắn, âm trầm, trong ngoài bất đồng!

Còn nói hắn không hiểu yêu, hắn liền hiểu? Bất cứ ai cũng sẽ kêu hắn tìm người tương thân tương ái, hắn liền đi nhìn một cái?

Điều này là điều hắn vẫn luôn oán niệm, lã già chưa từng có ái nhân lại giơ cao lá cờ tình yêu, nhưng lại có một đống người tin hắn nhưn thần. Sớm biết vậy, năm đó hắn liều mạng làm giàu, hiện tại không chừng được xưng là Merlin đệ nhị.

Nghe tiếng động Draco từ phòng ngủ cầm ma trường đi ra, nhìn thấy Harry tại phòng nghỉ chung, mới nhẹ nhàng thở ra:’ Harry, ngươi dùng hơn nửa học kì để dạ du, hiện tại từ bỏ? Nghĩ đến nam hài không cao sẽ không có nữ sinh để ý/’

‘Chúng ta là phù thủy, vĩnh viễn không cần lo lắng về vấn đề chiều cao.’ Harry híp mắt ô nhu nói:’ Lúc ta dạ du, ngươi hình như cũng ngủ không được.’

Mỗi lần hắn không về ngủ, có thể nhìn thất mắt Draco có quầng thâm, hắn đem lo lắng cùng quan tâm che dấu rất khá, nhưng lại quên che đi oán khó chồng chất.

‘Có một bạn cùng phòng ham thích dạ du cũng sẽ gây nguy hại đến ta, ta đương nhiên phải đảm bảo ngươi không bị giáo sư mò ra.’

‘Ngươi vất vả.’ Harry quyết định không nói hắn bọ Snaoe bắt được, miễng cho chút lòng tự trọng bé nhỏ cũng sụp lun.

‘Ta muốn không phải câu này!’ Draco dùng lực chụp tay Harry trên tay vịn ghế, hùng hổ nhìn xuống.

Harry mặt không đổi:’ Draco, khí thế của ngươi so với phụ thân ngươi mạn hơn a.’

‘Thật sao? Hai mắt Draco sáng lên, có thể sánh ngang với phụ thân là ướng mơ của hắn.

Harry duy trù tươi cười, gật đầu nói:’ Đáng tiếc, không chút cao lớn, ta chỉ là thuận miệng khen ngươi.’

Draco lý trí triệt để mất, giương móng vuất nhào lên:’ Ta bóp chết ngươi!’ hắn muốn nghiêm túc nói chuyện với tên này, kết quả lại nhận được cái câu này!

Draco ít có lúc điện như vậy. Harry càng nhìn càng thấy giống như người bị thượng qua, mềm nhũn ngả vào tay vịn, thở dốc

‘Ta thật sự điên rồi …’ Harry che trán lầm bầm.

Vừa mới quyết định từ bỏ chút tình cảm bình thường, đảo mắt cả thân thể lẫn tư duy đều thoái hóa đến trình độ tiểu hài tử, còn lại cùng với con trai Lucius.

Hắn nhìn Draco có chút ai oán, Draco cũng thế, ai oán cùng ai oand va nhau chan chát vô tình trung hòa rồi tan biến.

‘Ta biết ngươi che giấu rất nhiều chuyện, nhưng tac hỉ muốn cho ngươi biết, ta sẽ không phản bội ngươi.’ Draco nhớ tới rất nhiều chiện, xụi lơ trên ghế thì thào. Có một số việc sớm đã định sẵn, có lẽ từ lần đầu tiên bọn hắn gặp mặt.

Phụ thân từng nói qua, con người vốn tự do, nhưng may mắn nhất là gặp được kẻ là mình nguyện trung thành. Tựa như ông nội được nhìn thấy thời kì Voldemort huy hoàng, mà phụ thân đến cuối đời chưa từng nhìn thấy.

Mà hắn gặp gỡ Harry, hơn nữa còn bắt được, hắn cho rằng đây mới là may mắn nhất đời mình.

‘Ta biết.’ Harry vỗ hắn.

Malfoy từ trước đến nay luôn theo bản năng tránh nặng tìm nhẹ, bọn họ phát huy quang đại mà lại ẩn dấu đi phong duệ, ẩn khuất trong bóng tối không dễ dàng thuần phục bất cứ kẻ nào, muốn được môt nhà Malfoy trung thành, so với bọn họ xem như ngươi bạn còn khó hơn trăm lần.

Từ tình hữu nghị mà tiến đến trung thành, từ ban đầu tin tưởng vững chắc lựa chọn của bản thân .. nam hài này so với phụ thân hắn lại càng giống như ông nội hắn, người bạn tốt luôn tận lực giúp đỡ hắn, Abraxas Malfoy.

‘Ngốc a.’ Hắn đột nhiên mở miệng:’ hành vi của ngươi chả giống tác phong Malfoy gia chút nào, không để trứng cùng một ổ. Đừng nói vói ta đột nhiên đại não bốc hơi, Malfoy chưa bao giờ lộ ra lá bài tử.’

‘Ách… Harry?’ Draco có chút khó hiểu, nơi này chỉ 2 người bọn họ, Harry hiện đang nhìn hắn, nhưng hắn lại có chút là lạ.

‘Chính là ý đó, có lẽ ngươi không rõ, có lẽ ngươi ngẫm lại sẽ rõ.’ Harry cười, sắc mặt y bọ bóng tói che bớt đi có chút mơ hồ:’ Tóm lại – nghĩ lại nếu tôt tông Malfoy gia mà nhìn thấy ngươi như hiện tại – liền khóc thật thương tâm.

Draco lẻ loi ngồi trên sofa, bất giác nhớ ra mình chả hỏi được cái gì, trề môi:’ Lừa người, phụ thân nói rồi, Malfoy gia chưa bao giờ dễ dàng khóc!’

Lời tác giả: Xác nhận một điều, V đại là công a công a công a !!! Nói đến tuổi tác khiến ngươi nói hắn thụ, nhưng hắn là công, công tuyệt đối a !!

[ĐNBTĐMV] Chương 15: Xuất khí cùng tính kế


Quà 2-9, làm gấp tặng mọi người!

Sr vì time vừa qua ta bận quá không edit kịp tiến độ đã hứa!

Chương 15: Xuất khí cùng tính kế

Đáp ứng Draco đến trang viên Malfoy cùng đi Hogwarts, trước một ngày Harry đến nhưng lại mang theo lửa giận, ‘Phanh’ một tiếng đóng cửa lại, ai cũng không thèm nhìn.

Lucius nhìn sắc trời, cúi đầu nhìn nhi tử nhà mình:’ Draco, trời tối rồi, vô luận Harry phẫn nộ vì cái gì, hiện tại không phải lúc nên hỏi, hiện tại vẫn nên chờ hắn bình tĩnh. Ngươi cũng nên đi nghỉ ngơi, không phải sao?’

‘ … Đúng vậy, phụ thân, ta đây đi ngủ trước.’ Draco không phản bác, bất quá trước khi đi, cuối cùng nhìn thoáng qua phòng Harry, lại nhìn thần sắc phụ thân như có chút đăm chiêu.

Đem Narcissa đi ngủ, Lucius đứng trước cửa phòng Harry yên lặng không nhanh không chậm đếm tới 100, mới nhẹ nhàng gõ cửa.

‘Ai a?’ Thanh âm Harry còn mang theo chút tức giận, bất quá đã đỡ hơn rất nhiều, ít nhất Lucius không cần lo lắng chính mình bị Crucio.

‘Là ta, Lord, ngài có khỏe không?’ Lucius ôn nhu hỏi.

Lặng im một lát, Harry mở cửa, lục mâu phát ra ánh sáng âm u, không hề chớp mắt nhìn hắn.

Lucius không xác định chính mình hiện tại nên trưng ra sắc mặt ưu thương hay là cười tươi một chút, cuối cùng chỉ là duy trì khuôn mặt thản nhiên:’ Lord, thân thể ngài có chỗ nào không khỏe? Không có việc gì chứ?’

Lời quan tâm thực thành khẩn, Harry sắc mặc âm hàn cũng dịu đi, hừ lạnh một tiếng, xoay người trở vào nhưng cửa không đóng.

Lucius ngồi xuống, thân thể hơi nghiêng về phía trước, lấy tư thế tương đối thân mật nhưng cũng không vượt qua tư thái cấp dưới và cấp trên, chờ đợi Harry mở miệng.

Harry lại không có biện pháp nói, này phải nói với cấp dưới của mình như thế nào? Chẳng lẽ tự hạ mình nói ra?

Hắn đợi một lúc lâu, chậm rãi há miệng:’ Lucius ngươi –‘ Sau đó lại nhắm mắt lại, cố kiềm chế cơn tức giận kia lại.

Lucius triệt để mơ hồ, chính mình mỗi câu, động tác đều tuyệt đối không có swo hở.

Harry vung tay lên, tức giận nói:’ Chuyện này, không liên quan đến ngươi, ngươi không cần để ý tới! Chuyện của ngươi ta biết nên làm thế nào?’

Lucius cố nín cười, đồng thời buồn bực, chủ nhân khả ái như vậy tại sao Snape lại không thích?

‘Hết thảy mọi chuyện đều tiến hành đâu vào đấy, my lord, thỉnh chờ mong kinh hỉ mà thuộc hạ mang đến.’ Lucius cảm thán nói.

Đây là tin tức tốt, thanh âm êm tai đại biểu Lucius tâm tình đang tốt, tinh thần sáng láng, đôi mắt phỉ thúy của quý tộc bạch kim cùng tâm trạng buồn bực của bản thân thực đối lập, khiến hắn vạn phần khó chịu.

Vì thế nguyên bản nên tán dương, hắn đè thấp âm thanh xuống khiến người khác không khỏi phát lạnh:’ Thân ái, Lucius của ta, ngươi tựa hồ thực sung sướng khi chủ nhân của ngươi không vui? Hay là nói, ngươi đồng dạng xem dấu ấn ta ban cho thuộc hạ là một loại vết nhơ?’

Lời này nặng tựa như chì, Lucius cả kinh, lập tức đứng dậy:’Lord! Thân là một Malfoy, ta cực lực phủ nhận lời ngài vừa nói, Lord hẳn có thể nhìn thấu tâm ý của ta, ta đối với ngài trung tâm như thế nào?’

Harry chỉ thuận miệng phát tiết, lại không nghĩ Lucius sẽ kích động như vậy, trong nhất thời có ảo giác mình muốn an ủi hắn.

‘Ta chỉ thuận miệng nói, cũng không nói ngươi, ngươi lui xuống đi.’

Hắn đột nhiên thiếu hứng trí, khiến Lucius cũng không dám có ý kiến, đành phải cáo lui.

Một mình ngồi trong phòng Harry lại không tìm nới phát giận. Như vậy, hóa ra Lucius lại có thêm công dụng trở thành chỗ để  mình phát tiết, hơn nữa hắn cũng biết được phương pháp ngăn chặn lửa giận của mình.

Tâm tình tốt lên, Harry quyết định tắm rửa đi ngủ, Lucius trở lại thư phòng, cơ hồ thức trăng đem, tốn bao nhiêu nortron thần kinh mới tìm ra dấu vết từ trong lửa giận của Harry để lại.

‘Severus a, ngươi thật sự hại chết ta.’

Rõ ràng là Severus nói lung tung với hăc ma vương, vì sao xui xẻo lại là mình?

Không được! Khai giảng xong liền đi tìm Severus, ngai chế mỹ dung tề hay cái gì cũng được, nhất định phải từ hắn đem lợi ích trở về bổ khuyết vô cơn giận hắn ma vương trút lên mình.

Hôm sau vô luận lúc trong nhà ga hay trên tàu tốc hành, Harry đều không có biều hiện gì khác thường nư lửa giận ngày hôm qua không hề tồn tại.

Draco chính là tận lực lén lút quan sát, song tầm mắt này sao lừa được Harry?

‘ Ngươi có gi muốn hỏi thì trực tiếp hỏi ta, Draco, giữ lại không phiền sao?’

Draco lập tức khôi phục sắc măt, nhướn mày, kiêu ngạo nói:’ Suy đoán, thử, điều tra, đây là lạc thú của Slytherin, Harry, ngươi hẳn không nên ngăn cản lạc thú của ta?’

‘Lạc thú của ngươi là ta, vậy xin miễn.’ Harry chắp tay cười gian nhìn Draco:’ Tức giận của tiểu hài tử nhanh đến cũng nhanh đi, không cần đoán mào, như vậy đi ngược lại với mỹ học Malfoy nha – ngươi sẽ rất nhanh già.’

‘Phi phi phi! Ta mới bao nhiêu tuổi, ngươi liền nói ta nhanh già? Mệt ta lo lắng cho ngươi, thực không lương tâm.’

‘A a a, nguyên lai là lo lắng cho ta, ta biết Dra đối với ta tốt nhất.’ Harry khoát tay lên vai Draco, ghé sát vào lỗ tai y thổi khí:’ Draco thân ái, ta hẳn nên biểu hiện chút lòng thành, ân?’

Nói xong, còn liếm dọc vành tai Draco một cái.

Draco nên có phản ứng gì? Mặt đỏ? Hừ, vậy ngươi xem nhự trình độ non nớt của tiểu quý tộc bạch kim rồi.

Sự thật chứng minh, tuy rằng quý tộc có thới quen thanh sắc khuyển mã, nhưng đối với nhi tử đều bảo hộ tương đối kỹ. Draco đùng một cái liền đỏ mặt, cổ cũng đỏ nốt, tóc hai bên mang tai như muốn bốc hơi, cả người cứng như tượng đá.

Harry nhịn cười đến đau ruột, cuối cùng vẫn là nhịn không được, buông hắn ra ôm bụng mà cười như điên.

Draco sắc mặt chưa bớt đỏ lại chuyển sang xanh, lại càng thêm cổ quái:’ Rất vui đi !!’

Nhìn thấy Draco thực sự tức giận, Harry vội vàng ngừng cười, khụ hai tiếng nghiêm mặt:’ Không, đương nhiên không, bất quá ta đây tuyệt đối tán dương ngươi a, Draco, ngươi là Malfoy khả ái nhất gia tộc.’

‘Khả ái? Ta không cho rằng khả ái là từ nên dùng cho nam nhân.’ Draco quay đầu kinh thường nhưng sắc hồng bên tai cũng chả giảm đi chút nào.

Harry nhìn thấy thế càng thêm vui sướng. Malfoy gia quả nhiên xuất ra nhiều tinh phẩm, Malfoy cha để xả giận, Malfoy con để mua vui khiến hắn thời khắc nào cũng khoái trá.

Nón phân viện tiếng ca vẫn kinh khủng như bao năm qua vẫn thế, duy nhất khiến Harry cảm thấy hứng thú là nó có vẻ dùng hơi nhiều âm trầm, bình luận với bốn học viện cũng công bằng hơn đôi chút. Ca từ có chút không thuộc về quan điểm hiện tại, hẳn là mô phỏng theo quan điểm của bốn người sáng lập.

Harry sờ cằm, đúng là một thứ không nên khinh thường, tuy rằng nhiệm vụ của nó là xem ý nghĩ ngươi sau đó phân phiện, dựa vào tư duy bất đồng của thế gian vạn vật để phan ngươi đến nơi có hệ tư tưởng đồng nhất với ngươi nhất, khiến ngươi phát huy được hết khả năng của mình.

‘Hừ….’

Harry không khỏi hừ nhẹ chống lại tằm mắt Dumbledore, cho hắn một nụ cười ôn như ngượng ngùng.

Đáng chết, lão già ở trong này không biết chiếm lấy được bao nhiêu là thứ quý hiếm.

Đột nhiên, hắn nghe được thanh âm không tình nguyện của Slytherin, liếc qua, đã thấy cái đầu đỏ của Weasley nữ nhi hướng bàn ăn Slytherin đi tới, mang theo thần sắc kiêu ngạo, ưỡn ngực ngẩng đầu, cực kỳ giống tư thế chiến đấu của – gà mái.

Không có biện pháp, nếu ví tiểu nữ nhân này là khổng tước, ách chẳng khác nào đang vũ nhục M<alfoy gia.

Nàng tựa hồ thực vừa lòng việc bản thân tiến đến Slytherin, về phần lý do thì chỉ có thể là vì … Harry này đi.

Ginny Weasley tuy rằng cố gắng khắc chế chính mình, nhưng nhịn không được đưa mắt liếc về Harry, mới quay đầu nhìn người khác. Nàng chứ bao giờ biết, cũng chưa từng nghĩ đến việc Harry quá hấp dẫn ánh mắt người khác.

Hắn ngồi ở đó, không cần phát cố ra vẻ cũng đủ hấp dẫn ánh mắt người khác, cũng không biết vì cái gì, chính mình muốn nhìn hắn, chăm chú theo từng động tác giơ tay nhấc chân của hắn.

Rowling đại thẩm trong sách không hề nói đến cái này!

Không sai, vị Ginny Weasley hiện nay không phải là học muội hay đỏ mặt lúc trước.

Hủ nũ, xuyên việt là gì hẳn không cần giải thích … nói vậy vị nữ xuyên này ý chí chỉ có một – khiến Harry Potter cùng hắc ma vương vĩ đại ngươi thân ta thân, công thụ hạnh phúc, hạn phúc mỹ mãn, cùng nhau xưng bá thế giới.

này quả là một đề mục có tính khiêu chiến cao, nhưng chúng ta đây là gặp Harry Potter linh hồn hắc ma vương …

ngươi hẳn là nên cầu nguyện Merlin phù hộp nàng ta có thể toàn thây an nghỉ.

‘Ta có thể ngồi đây không?’ nàng chỉ vào chỗ bên cạnh Harry hỏi.

Harry nhanh chóng đánh giá diện mạo nàng ta. Xếp hạng như sau: diện mạo 80 có tương lai, khí thế 60 có thể nói ngoài mạnh trong yếu, thái độ 80, kỹ xảo biểu diễn 80 có chút không giống nữ sư tử Gryffindor. Tóm lại, không khiến người ta chán ghét.

Bất quá Draco hiển nhiên sẽ không cùng một Weasley chung sống hòa bình, đã dùng ánh mắt’ ngươi bị ngu hả’ nhìn nàng ta.

Nguyên nhaankhasc là vì, chỗ bên cạnh Harry đại biểu cho thủ tịch năm nhất. Vô luận có biết quy cũ Slytherin hay không, tân sinh Slytherin sẽ quan sát xung quanh để biết, cái gì vị trí nào dành cho họ, chỉ có Weasley ngu ngốc này có thể hỏi ra vấn đề không đầu óc như vậy!

‘Đừng tức giận Draco.’ Harry đột nhiên đụng hắn, cười nói:’ Thủ tịch năm nhất chưa chọn ra, vị trí hiện tại chỉ đơn thuần là một chỗ ngồi, là một thân sĩ chúng ta không nên cự tuyệt yêu cầu của một quý cô khả ái nhỉ.’

Draco lộ ra thần sắc chán ghét:’ Khả ái? Ngươi chắc mình đang nói đến một Weasley, Harry, ta lần đầu tiên hoaif nghi thẩm mỹ quan của ngươi không giống người thường.’

‘Ta cam đoan với ngươi ta vô cùng bình thường.’ Harry vừa nói xong liền thỉnh Ginny Weasley ngồi xuống, quay đầu đối Draco cười nói:’ Hiện tại, ta vẫn cho rằng ngươi so với đại đa số tiểu thư có mặt ở đây khả ái hơn gấp ngàn lần.’

Drac lại một lần nữa cố gắng không đỏ mặt, nhìn xem Blaise Zabini bên cạnh quay đầu, Draco a Draco nói sao thì ngươi cũng là một Malfoy, như thế nào lại để Harry đùa bỡn như vậy?

Tối đó thực yên tĩnh,, ngồi bên cạnh Harry, Ginny cũng không có chủ động làm thân, ngược lại cố ý giữ một cự ly nhất định, chỉ đơn thuần cười cho phải phép mà thôi, lúc Harry giúp nàng lấy một ít salad cũng chỉ cười cảm ơn, thời gian khác đều quy củ ăn, lễ nghi không hoàn hảo nhưng lại không thể soi mói.

Thần sắc Draco dịu đi chút ít, nữ nhi Weasley này xem ra không giống các ca ca nàng, ngu xuẩn.

Harry ngiêng đầu ghé lỗ tai Malfou nói nhỏ:’ Nhờ Pansy ‘chiếu cố’ nàng ta một chút, ta hy vọng biết được năng lực của tiểu nữ nhân này.’

‘Một Weasley tiểu cô nương mà thôi, có loại năng lực gì? Vẫn là nói, ngươi thật sự coi trọng nàng ta?’ Draco cũng ghé vào tai hắn nói nhỏ.

‘Kia hẳn không nói đến năng lực, là mục đích.’ Harry không chút để ý nói:’ Ta đơn thuần chỉ muốn biết mục đích chân chính của nàng ta, có lẽ phải ủy khuất tiểu thư Panrkinson, bất quá ta cam đoan, thù lao tuyệt đối hậu hĩnh’

Cùng Draco khe khẽ thảo luận, hắn nhận thấy một cổ sát ý mạnh mẽ phóng đến, mang theo phẫn hận khiến toàn thân hắn lập tức đề phòng.

Cổ oán khí này thực dọa người, Harry lập tức quay đầu, không để ý mọi người thấy hắn kỳ quái.

Nhưng hắn lại bắt gặp ánh mắt Snape không có bao nhiêu biểu tình.

Không phải hắn, như vậy –

Nhìn về người tiếp theo, bên cạnh Snape là Gilderoy Lockhart, bao cỏ tiêu chuẩn. Hắn đang nhìn chung quanh, đương nhiên phát hiện tầm mắt Harry chăm chú nhìn mình, lập tức lộ ra nụ cười sáng lạng lộ ra tám cái răng còn chớp chớp mắt.

Khóe miệng Harry run rẩy, hắn tưởng .. coi như vừa rồi mình bijaor giác đi?

‘Harry, Harry?’ Draco đẩy đẩy hắn:’ Ngươi ăn xong rồi? Chúng ta cần trở về.’

‘Đương nhiên, chúng ta đi thôi.’

Harry đẩy đĩa ăn ra, đứng dậy, vừa bước đến cửa, cổ ác ý lại ập đến nhưng lần này hắn không quay đầu lại tìm kiếm.

Hắn không nhìn thấy cái mà Lucius gọi là kinh hỉ, nhưng lại một việc thú vị, phi thường thú vị – năm nay, có giáo sư muốn giết hắn a.

Đêm đến khi Draco ngủ hẳn, Harry một mình đi đến phòng sinh hoạt chung, tìm một chỗ có thể quan sát cả ký túc xá nam, nữ lẫn phòng sinh hoạt chung ngồi xuống, lây ra gương hai mặt.

Lucius từ mặt gương mơ hồ hiện lên:’ Lord, xem ra Draco cuốn lấy ngài rất muộn.’

‘Hoàn hảo, chờ nhi tử ngươi bằng ngươi thì chả đáng yêu gì, Lucius.’ Harry nhướn mày nói:’ Ta tự nhiên nắm chặt cơ hội này.’

Nắm chắc cơ hội ngoạn con của hắn? Lucius sắc mặt không đổi:’ Lord thích là được.’

‘Lucius, ta như thế nào không nhìn thấy kinh hỉ mà ngươi nói? Ta thật thất vọng.’ Harry còn đang suy nghĩ về tầm mắt ác ý kia.

Lucius lộ ra nụ cười ý vị thâm trường:’ My lord, thuộc hạ thỉnh ngài nên kiên nhẫn cùng tin tưởng, chờ đợi luôn mang lại kết quả tốt hơn mong đợi.’

‘Thật không? Kia hy vọng sự chờ đợi của ta không đổi lấy thất vọng, ngươi vẫn bề tôi trung thành của ta phải không?\

Đối diện vang lên tiếng trả lời cung kính, hắn cũng không để tâm, dù sao mệnh lệnh của hắn tuyệt đối không cho phép từ ‘không’ xuất hiện, không còn gì để nói, hắn nhanh chóng đóng lại song mặt kính.

Bất quá không cất đi, trên mặt gương lieefnphanr chiếu gương mặt hắn.

Hắn cảm giác Harry Potter này khuôn mawjtj này bởi vì có liên hệ đến linh hồn hắn, một phần cũng phát triển hướng về khuôn mặt hắn trước kia. Huống chi khí thế của hắn trước kia cũng không biến mất nói chi đến khuôn mặt.

Như vậy … vì cái gì Lucius không sợ hắn? Thế nhưng còn dám đối với hắn có chút cảm xúc vượt quá chủ tớ!

Cứ như vậy, tại Draco không biết nguyên nhân vì sao bị phụ thân đơn phương không để ý chính mình.

Suy nghĩ nát óc vẫn không ra, tiểu nam hài bạch kim chỉ có thể ra kết luận liên quan đến cơn hỉ nộ thất thường của Harry.

Harry cũng không để ý đến Draco ý tưởng, hắn phát hiện dạo gần đây Severus Snpae cố tình trốn tránh hắn.

Hắn không phải chỉ là trước khai giảng giãy bày chút ái mộ cảu mình với y thôi sao? Con người này muốn thế nào, tự bế cũng không nên đến mức này chứ?

Về phần thẹn thùng, hắn không thấy rằng Severus sẽ tồn tại cái loại cảm xúc này.

Gõ cửa, Harry cũng không lên tiếng thẳng đến khi  người ở trong không nhịn được trực tiếp nổi giận đùng đùng kéo cửa ra, hắn mới đối với người ta phất tay:’ Severus, hảo.’

‘Harry Potter!’ Goác áo choàng Snape còn mang theo điểm am dược:’ Tay ngươi bị bẻ gãy sao? Hay là đầu lưỡi ngươi bị dược đổ vào nên cứng rồi? Thế nhưng tiếng người đều nghe không hiểu! Có cần ta cho ngươi chút dược thủy?’

Harry nhún vai:’ Ta vì gặp ngươi nên mới đến, Severus, một khi đã như vậy, ngươi đừng mong ta theo ý ngươi muốn muốn lăn bao xa thì lăn.’

Snape rất muốn đóng sầm cửa lại, nhưng trước mặt là học viên viện mình, hoàn hảo vừa vặn đây lại là Harry Potter …

‘Ngươi tốt nhất có chuyện trọng yếu!’

Bị loi vào phòng, nghe mùi dược thoang thoảng, Harry liền minh bạch Snape vì cái gì tức giận như vậy. Đủ chủng loại dược bày khắp bàn, bàn công tác xếp năm cái vạc, ba cái đang nấu dược.

Chủng loại ma dược đều phổ thông nhưng muốn chế rs từng đó tuyệt đối mất nhiều thời gian.

Harry hơi nghiêng đầu:’ là dược cấp cho phòng y tế? Không bằng ta giúp ngươi xử lý dược liệu? Chúng ta vừa chế tác ma dược vừa nói, như vậy đỡ lãng phí thời gian.’

Snape đem lời cự tuyệt nuốt vào bụng, có sức lao động không công có ngu mới bỏ, này là tự y tìm đến.

‘Đem chỗ giáp trùng đó nghiền thành bột phấn, sau đó đem tim thiềm thừ lấy ra.’

Tất cả động vật đó, đều thwujc bẩn. Harry cũng không có dị nghị gì, từ trường bào chính mình lấy ra bao da rồng, bắt đầu xử lý:’ Ta nói Severus—‘

‘Giáo sư!’

‘Hảo, giáo sư.’ Harry thực nhu thuận:’ Nguwoi trước kia có biết chuyện gì của Gelderoy Lockhart không?’

Một lần nữa tiếp tục ngao chế ma dược, tâm tình Snape rất nhanh bình thản, dùng giọng điệu châm chọc chầm rì rì nói:’ Giáo sư Lockhart, giáo sư, Potter, ngươi là một Slytherin, phải chú ý lễ tiết cơ bản. Về phần sự tích … hừ, tin tưởng hắn sẽ phi thường nguyện ý chỉ bảo cứu thế chủ trở thành một danh nhân thành công, viện trưởng của ngươi tuyệt không thể so với y’

‘Muốn ta gọi là giáo sư, đầu tiên cần có tư cách giáo sư, nhìn hắn lại nhìn hành vi của hắn, ta cảm giác hắn không xứng. Hiện tại nếu quyết đấu, hắn tuyệt không thể thắng được học sinh năm năm.’ Harry dùng ma pháp lưu loát lấy nội tạng thiềm từ một cách nhanh chóng, tinh chuẩn.

Snape nhìn động tác hắn:’ Chính xác, Poter.’

Sau đó dưới đáy lòng yên lặng bỏ thêm một câu, hắn so với ngươi còn kém xa.

‘Bất quá, chính là ta cảm thấy hắn có ác ý với ta, từ tiệc khai giảng’ Harry nhíu mày nói:’ Có lẽ chỉ là ảo giác của ta, ta còn chưa học qua lớp của hắn, không thể xác định.’

‘Địch ý?’

‘Đúng vậy, cái loại ác ý, hận không thể khiến ta biến mất khỏi thế gian, làm người ta sởn tóc gáy.’

Snape không khỏi nghi hoặc, Lockhart là bao cỏ, điểm ấy không thẻ bàn cãi, nếu có một ngày hắn quyết chí mạnh lên, chính mình thà rằng từ bỏ ma dược. Nếu nói hắn ghen tị Harry Potter thanh danh, nói thật chính mình chẳng thấy có cái gì cần ghen tỵ, chứ đừng nói muốn giết hắn.

‘Ngươi – đối với hắn có gì bất mãn?’ Lời này rõ ràng là không toin, Harry cỡ nào thông minh lại thâm trầm, nheng bộ dạng chỉ mười một mười hai tuổi nam hài.

Harry nhìn chằm chằm Snape, tựa hồ muốn tiến vào trong lòng hắn, sau đó cúi đầu trầm giọng nói:’ Chuyện này vẫn là ta tự mình tra, không nhọc giáo sư.’

Lại tâm tình tiểu hài tử! Snape nhíu mày, hắn mỗi lần gọi mình là giáo sư chính là lúc đang hờn dỗi.

Hắn không có công phu hống tiểu hài tử, nhưng là không thể khinh thường chuyện này.

‘Potter, không cho phép ngưi cùng Lockhart tiếp xúc, chuyện này ta sẽ xử lý, ngươi dám làm trái lời ta, liền chờ cấm túc nguyên học kỳ này đi!’

Nói xong, hắn nhấc Harry lên, đá ra khỏi cửa.

Harry lần này không so đo với hắn, ngược lại có chút vui vẻ.

Người này thế nhưng mở lời, cáp cho mình cơ hội hoàn hảo, hẳn là … quan tâm nhiều sẽ bị loạn đi?

Harry nhất thời cũng không biết tâm tình mình hiện tại như thế nào, có chút vui vẻ còn có chút phiền muộn. Vui vẻ vì Snape thực quan tâm hắn, phiền muộn là Snape quan tâm hắn vì hắn là con của Lily Potter.

Con … con cái đầu á! Hắn như thế nào một đời mang thân phận phiền chán này sống qua ngày? Đợi đến có thể lấy lại được thân phận chính mình, ngày đó, Severus Snape nguwoi sẽ có biểu tình như thế nào?

Đến lúc đó …

Hắn đột nhiên dừng bước.

Đúng rồi, chính mình đã quyết định rồi không phải sao? Hắn chính là muốn trừng phạt phản đồ …

Một khi đã như vậy, cái gọi là không được tiếp xúc, hắn tòng mệnh như thế nào?

Severus, ma dược đại sư thân ái, chờ ta trước mặt nguwoi nói lên thân phận chính mình …

 

[BTC] Phiên ngoại – Toàn văn hoàn


Diễm hạ – Toàn văn hoàn

‘Hoàng thúc ngoan … nằm hảo đừng nhúc nhích … chỉ cần hưởng thụ hết thảy là đủ rồi …’

Thanh âm lạc ngọc bởi vì tình dục mà khàn khàn nhưng lại dụ hoặc gấp bội.

Hơn nữa, lúc này ý thức huyền hoài cẩn tan rã, nghe lạc ngọc nói lại hồi tỉnh.

Hắn muốn kháng cự, nhưng bị cách uyên gắt gao áp chế, trừ bỏ vặn vẹo thân thể , một chút tác dụng cũng không thấy.

Không, không phải không có tác dụng, hắn giãy dụa khiến cho lạc ngọc tiến vào càng sâu, hỗn loạn giao triền làm cho bốn người đều nhận được khoái cảm mãnh liệt.

‘Ô …’

Thanh âm nức nở từ phía dưới cách uyên truyền đến, không chỉ vì xấu hổ khó nhịn cũng bời vì thân thể ở cực hạn triều hạ không tự giác đáp lại.

Nhưng thanh âm nức nở lại kích thích dục vọng ngược đãi, không chỉ có lạc ngọc ra sức động, ngay cả huyền kì dịch áp lạc ngọc, ánh mắt cũng trở nên nóng hơn.

‘A …’

Không thể ức chế tiếng rên rỉ, là lạc ngọc thở dốc, huyền kì dịch thô bạo đâm vào điểm mẫn cảm trong cơ thể hắn,khoái cảm vô hạn mãnh liệt ập đến, cho dù là lạc ngọc cũng khó chống cự.

Huống chi bọn họ lúc này động tình, tiếng thở dốc cùng rên rỉ là xuân dược tốt nhất, làm sao còn nhẫn nại?

Mà huyền hoài cẩn tuy rằng ngượng ngùng nhưng bị khoái cảm không ngừng xâm nhập, cũng không đè nén chính mình rên rỉ thở dốc, bởi vậy, nơi này tràn ngập tiếng rên rỉ của huyền hoài cẩn cùng lạc ngọc.

Đến nỗi huyền kì dịch cùng cách uyên, bình thường không đem tình cảm biểu hiện ra ngoài, nhưng lúc này cũng lộ ra sự hưng phấn.

‘Ngô!’

Cách uyên tiến vào thật sâu ngăn chặn cổ họng lạc ngọc, dị vật không ngừng ra vào làm cho lạc ngọc không khỏi lùi ra sau, lại vừa lúc đón lấy huyền kì dịch tiến vào, dương vật cường tráng nháy mắt chôn sâu vào trong dũng đạo.

‘Nhẹ, điểm nhẹ! A …’

Trước sau đồng thời giáp công làm cho lạc ngọc chỉ có thể cầu xin tha thứ, lúc này hắn cơ hồ vô lực tựa vào ngực huyền hoài cẩn, cả người nằm úp sấp, nhưng bị huyền kì dịch giam cầm lại khiến cái mông hắn nâng cao lên như đam đãng chủ động ccaauf hoan.

Mà cooe hắn thì bị bức ngẩng cao, bạch trọc từ phân ra ẩn hiện dưới đường cong thân thể không ngừng rỉ ra.

‘Ô …’

Đau nhức nơi cổ không ngừng truyền đến làm cho lạc ngọc khó chịu, nhưng cách uyên lại chặt chẽ nâng cằm hắn một chút cũng không ngừng ra vào miệng hắn.

‘Cầu xin tha thứ cũng vô dụng …nếu hỏa này …’ các uyên tạm dừng một chút nhưng cũng không như ý lạc ngọc, mà ác ý dùng phân thân chính mình vỗ má lạc ngọc, ‘Không dập hỏa này, ngươi cho rằng chính mình thoát được?’

Sau, lại tiếp tục ra vào miệng lạc ngọc, hoàn toàn ngăn lạc ngọc phản bác.

Có lẽ vì huyền kì dịch đoạt đi vị trí ‘tốt nhất’, hắn lại càng không lưu tình chà đạp đôi môi anh đào, luật động thô bạo lại mang theo chút ôn như, cuối cùng nhưng lại cùng huyền kì dịch phối hợp ăn ý, đem lạc ngọc ép buộc đến chết đi sống lại!

‘Tự …. A ….. chi ….. nghiệt ……ô ……’

Thân thể lạc ngọc mẫn cảm đến mức chịu không nổi, một tiếng cười nhạo người gặp họa mềm mại đáng yêu vang lên, làm cho lạc ngọc lập tức cao trào.

‘A…..’

Lạc ngọc ngẩng đầu thét chói tai, huyền hoài cẩn lúc này lại càng thảm không chịu nổi,hoàn toàn hòa thành một mảnh, tùy ý ba người luật động không ngừng, vô hạn dâm mị phóng đãng.

‘Hoàng thú …. Hô …. Sao có thể …. Nói lạc ngọc như vậy?’

Sau một lúc thở dốc liền oán hận, dung nhan sau cao trào đầy mị hoặc dẫn tới hai người chưa phóng thích dục hỏa cuồng thiêu.

‘Hô …’

Cơ thể cách uyên cũng buộc chặt, tốc độ lại nhanh thêm, nước bọt cùng yêu dịch hòa cùng một chỗ, không ngừng theo đôi môi sưng đỏ của lạc ngọc trào ra.

‘Khụ ____’

Lạc ngọc định mở miệng, một cổ chất lỏng liền bắn vào yết hầu hắn, làm cho hắn bị sắc, lượng lớn bạch dịch từ trong miệng tràn ra.

‘Ngươi, ngô ….’

Lạc ngọc thần oán cách uyên, đạt tới cao triều cách uyên nghiêng người rời khỏi lưng huyền hoài cẩn, cúi người hôn sâu lạc ngọc.

‘Ta xảy ra chuyện gì?’

Cách uyên cười nói, hắn là cố ý bắn vào miệng lạc ngọc chỉnh đối phương, cho dù tiếp nhận nhưng mắt thấy người mình thích ở trước mặt cùng người khác giao triền, trong lòng không khỏi tức giận, một chút trừng phạt nho nhỏ không tính là quá phận đi?

‘Không có việc gì!’

Hiểu được tâm tư hắn lạc ngọc chỉ có thể cho qua, bất quá giải quyết được hai người nhưng còn đại boss tính trí còn bừng bừng a.

‘Thực luyến tiếc cho kẻ khác thấy bộ dáng hiện tại của lạc ngọc a …’

Thanh âm huyền kì dịch từ phía sau truyền đến làm cho lạc ngọc cả kinh, thân thể nhất thời co rút.

Huyền kì dịch lộ ra ghen tuông, quả nhiên, bá đạo vĩnh viễn đều bá đạo, chỉ sợ hôm nay không thể …. Hy vọng tháng ngày sau này,hắn không vĩnh viễn cùng giường làm bạn a …..

 

Previous Older Entries