[TLCM] Chương 9.2 – Hân Hân phản kích


Chương 9.2: Hân Hân phản kích

“Hân Hân nói ta không cần làm, chỉ cần ngươi làm là có thể .” Miêu miêu cười như kẻ trộm .”Như vậy ta ở trên ngươi, ta sẽ không đau, sẽ không quá mệt mỏi, là tối trọng là ―― bình thường không nên làm chính là so sánh cái kia suất .” Hắn đem lời nói Hân Hân nhắc lại toàn bộ.

 

Vi Vi rốt cục hiểu được miêu miêu đáng yêu bất quá chỉ là vẻ ngoài a ―― hắn chính là một con dốt nát miêu! Hắn không có mở miệng chế ngạo Miêu Miêu, bởi vì lực chú ý đã bị hành động của ai kia hấp dẫn.

 

“Ân… Có thể nói cho ta biết ngươi hiện tại đang làm gì?”

 

“Giúp ngươi giải thoát y .”

 

“Đây là nút quần.”

 

“Ta biết.”

 

“Ngươi có biết việc ngươi đang sẽ có hậu quả gì không?” Vi Vi gian xảo cười.

 

“Đương nhiên biết.”

 

Ách? Chẳng lẽ Miêu Miêu nghĩ thông suốt ? Vi Vi trong lòng vui vẻ, ngữ điệu lý hàm chứa tình dục hỏi: “Thật sự biết?”

 

Xem ra Miêu Miêu thật sự hiểu được , hắn thậm chí chủ động đến Vi Vi bên người, giọng điệu mềm mỏng gọi vi vi:

 

“Vi Vi, chúng ta sẽ luôn luôn cùng nhau có phải hay không?”

 

“Đương nhiên.”

 

“Chúng ta đều là nam sinh, đều có xúc động có phải hay không?”

 

“Đương nhiên.”

 

“Ta nhớ… ngươi.” Miêu Miêu tự giác cởi ra quần xi-líp. Khí quan nóng rực đã ngẩng cao

 

Vi Vi cảm thấy được chính mình giống nằm mơ: “Ta cũng vậy…” Hắn ôm chặt lấy Miêu Miêu, kích động ôm Vi Vi .

 

Thượng đế a, dốt nát miêu rốt cục tỉnh ngộ .

 

“Vậy ngươi giúp ta mút đi.”

 

“…”

 

“Vi Vi?”

 

“Mút đi ra?” Vi Vi đen mặt , hỏi: “Ta đây làm?”

 

Miêu Miêu thoạt nhìn thật sự nhịn không được , hướng Vi Vi trên người cọ, miễn cưỡng nói: “Ngươi giúp ta lộng,sau ta chịu thiệt một chút cũng giúp ngươi lộng.”

 

“Không được.” Vi Vi nghiêm mặt: “Ta muốn chính thức ôm ngươi.”

 

“Rất đau a!”

 

“Cam đoan không đau, hảo miêu, ta sẽ rất cẩn thận.” Dụ hống hai câu, Vi Vi uy hiếp: “Chỉ có này một loại phương thức, khác phương thức ta sẽ không giúp ngươi giải quyết. Hừ, cho ngươi nghẹn tử.” Dù sao ta cũng đã nghẹn sắp chết.

 

“Ngươi rốt cuộc có làm hay không?”

 

“Không làm!”

 

Trợn mắt nhìn nhau.

 

May mắn lúc ấy đồng học cùng ký túc xá chưa có trở về, may mắn lúc ấy chặt đóng cửa, bức màn thả xuống. Hai cái sinh vật cùng một chỗ từ trên giường tả hữu  đánh tới dưới giường, nháo đến long trời lỡ đất.

 

Đều không có nghẹn tử, chính là đánh nhau đến thiên hôn địa ám.

 

p/s: ta ko có time để beta (muh thực ra vieecjnayf cũng ko phải của ta), sau này ta sẽ beta sau

các nafg đọc đỡ bản thô vậy

[TLCM] Chương 9.1: Hân Hân phản kích —


Chương 9:Hân Hân phản kích

Đáp án không quá phức tạp, thậm chí vô cùng đơn giản khiến cho vi vi hận không thể đánh mình một chút, trừng phạt chính mình ngốc một thời gian dài như thế, một cái biện pháp đơn giản thế mà cũng nghĩ không ra, đơn giản đến mức hân hân chỉ số thông minh thấp như thế mã cũng nghĩ ra, vi vi lại thấy mình ngu không thể tả.

Tình địch, hừ, không phải chỉ là tìm ra một cái tình địch để kích người thôi sao?

Vi vi ngồi trên băng ghế, nghĩ xem để miêu miêu không phát hiện mình tính kế hắn.

Với tính cách của miêu miêu một khi nhìn thất đối thủ, nhất định xù lông, quyết bảo vệ chiến lợi phẩm của chính mình

“Ngươi cười thật âm hiểm nga, đừng nghĩ ta không biết ngươi đang có quỷ kế.”

Bị phát hiện, vi vi căng thẳng, ngồi thẳng thắt lưng làm như không thèm để ý, lầm bầm :” Ai có quỹ kế? Ta mới không như thế.”

“Nghĩ muốn lừa ta? Về điểm này, ta còn không rõ ngươi ?” miêu miêu hướng vi vi làm cái mặt quỷ, vô cùng đắc ý nói:” Ngươi đem hết tiền tiêu vặt tháng này xài hết, còn không phải muốn mượn ta đi?” Không đợi vi vi lên tiếng, miêu miêu tựa hồ nhớ đến chuyện gì, mặt đột nhiên đỏ bừng, đứng lên, hai mắt không an phận liếc ngang liếc dọc, một hồi lại như đã hạ quyết tâm, hào phóng từ trong túi tiền lấy ra hai tờ giấy bạc:”Cầm đi, ta là người rộng lượng lại thiện lương như thế nào nhẫn tâm nhìn ngươi chịu đói?”

Vi vi nhẹ ngàng thở ra, miết hai tờ tiền giấy, tuy rằng miêu miêu đoán sai tâm tư của hắn, bất quá hắn hiện tại thực sự cần tiền tiêu vặt, định vươn tay lấy, liền dừng động tác, cảnh giác nhìn miêu miêu :” Có điều kiện gì?”

“Ân…”

“Nói đi, ngươi lại có cái chủ ý quái quỷ gì?”

Bộ dáng miêu miêu như kẻ làm chuyện xấu, hai mắt láo liên bốn phía, cuối cùng hít vào một hơi, kề tai vi vi nói nhỏ.

“Cái gì?”, khẽ nhíu mày

Miêu miêu sáp lại gần xíu, lại nói nhỏ lần nữa.

Vi vi lại tiếp tục giả vờ :”Cái gì?”

Miêu miêu rốt cuộc nhịn không được thở phì phì, cắn cổ vi vi , la lên:” Ta đã nói đến ba lần!”

“Nhưng ta lại không thể tin được ta nghe thấy cái gì …”

“Có cái gì không thể tin?” Cơn tức dâng trào, miêu miêu liền quên xấu hổ, chỉ vi vi mà hỏi:”Ngươi nói, ngươi có thích ta hay không?”

“Thích”, khẽ gật đầu

 

Trạc trạc — — “ Sau này tính toán cùng nhau?”

“Tính toán”, khẽ gật đầu

Tiếp tục trạc – “Nghĩ muốn sau này cùng một chỗ có thể thoải mái làm tình sao?”

Vi vi lại gật đầu:” Này đương nhiên muốn a!!”

“Kia phải cắt đi sao ?”, miêu miêu thủ thế, báo hiệu chấm dứt đề tài.

Vi vi kêu ta :”Kia cũng không thể bảo ta đi biến tính a!”

Miêu miêu thanh âm cũng cao lên vài bậc, hai mắt trừng vi vi:”Vì cái gì không thể? Ngươi thích ta, lại cả ngày muốn làm cái chuyện kia, mà loại chuyện đó, chỉ có nam nữ làm, nam nam mới không bình thường, khí quan trời sinh không có tác dụng kia! Hừ , ta cũng là vì ngươi suy nghĩ a.”

“ Vậy sao ngươi không đi làm, mà lại là ta?”

Miêu miêu hung hắng trừng , đúng lý hợp tình nói:” Ta sợ đau! Lại nói, giãi phẩu không thành công, bất nam bất nữ thì làm sao giờ?”

Vi vi ai oán kêu liên tục:” Ta bất nam bất nẽ liền không thành vấn đề?”

Miêu miêu gào to hơn:” Ngươi sợ cái gì? Dù sao bộ dáng ngươi có thế nào ta đều của ngươi!!“

Vi vi cảm thấy đầu như bị ai gõ một cái , miệng câm như hến, nửa ngày mới nói được một câu:”Kia cũng không thể bảo ta đi biến tính nha…”

Hắn vò đầu, miêu miêu cũng ngượng ngùng vò đầu, hai người bả vai kề sát ngồi xuống giường, ngượng ngùng đánh giá đối phương.

“Câu hồi nãy, lặp lại lần nữa ?”
“Vì hạnh phúc của chúng ta, ngươi biến tính đi.” Miêu miêu nhỏ giọng nói.

“Không phải câu này.” Vi vi chớp mắt “ Câu cuối cùng ….”

Miêu miêu cảnh giác, liếc vi vi một cái, quay đầu sang một bên.

“Miêu miêu…” vi vi cẩn thận dò hỏi :”Mặt ngươi đỏ nha.”

“Không có.”

“Có” vi vi đắc ý, hắn hiện tại cản thấy không cần biện pháp của hân hân cũng có thể giải quyết miêu miêu. Hừ, hân hân, nha đầu kia thì tính cái gì? Miêu miêu chỉ thích vi vi.

Khuôn mặt miêu miêu hồng một mảnh, hắn bình thường đều hung dữ nhưng hiện tại lại dễ thương cực kỳ. vi vi nhịn không được nhích đến gần:”Miên miêu thật đáng yêu.”

“Ân?” miêu miêu nhướn mi, hắn lo lắng một hồi, quyết định nhận lời ca ngời của vi vi, cán hứng cười hai tiếng.

Vi vi dùng cằm cọ trên mặt miêu miêu, móng vuốt không biết từ lúc nào dã vói vào trong áo. Hai tay linh hoạt bắt lấy hai hạt đậu nổi lên, miêu miêu trên nhẹ một tiếng. hắn tựa hồ nhớ tới dã tâm vi vi, chống tay lên giường thở dộc, vi vi lập tức đem người áp sát.

“Như thế nào bỗng dưng nghĩ đến chuyện biến tính?” bắt lấy thời cơ tiến quấn tấn công, dùng ngôn từ dời đi lực chú ý của địch nhân.

Miêu miêu quả nhiên trúng kế.

“Biến tính không tốt sao? Thay đổi cấu tạo thân thể, hai người có thể dung hợp. hơn nữa, như vậy có thể hợp pháp kết hôn. Nam nhân cùng nam nhân quan hệ rất khó lâu dài.”

“Nói bậy, quan hệ của chúng ta rất bền chặc.”

“Đó là bởi vì chúng ta không chính thức phát sinh quan hệ thể xác, mèo một khi ăn được cá, sẽ đi tìm một con cá khác. Theo cấu tạo cùng tâm lý nam nhân đồng tính luyến ái duy trì với một người là rất khó khăn. Nói cách khác, sau khi phá thân, mọi người từ nay về sau rất khó tự kiềm chế.”

“Có đạo lý”

Miêu miêu đắc ý:” Đương nhiên, ta chính là lão hổ sư phụ.”

Vi vi nở nụ cười, cắn cắn lỗ tai miêu miêu:” Ngươi a, trình độ không cao đến thế, ai dạy ngươi?”

“Ách?”

Vi vi thừa dịp miêu miêu phan tâm, đem nút quần cởi ra, bắt đắt dĩ thở dai:”Hân hân gọi điện cho ngươi?”

Miêu miêu gật đầu.

“hân hân nói chúng ta vừa lên giường, quan hệ liền không xong?”

“Ân”

“Nàng còn nói phương pháp duy nhất để giải quyết là một trong chúng ta phải đi biến tính?”

“ân”

“Nàng còn nói cái gì?”

Miêu miêu thành thật khai báo:” Nàng còn nói ngươi đối với ta trung thành và tận tâm, cho dù tình địch xuất hiện cũng không cần lo lắng. còn nói ta nên bảo trì rụt rè, không cần vì có tình địch liền nhảy vào ôm ấp của anh nàng.”

Nha đàu chết tiệt kia. Vi vi âm thầm mắng mỏ hân hân thậm tệ, qua một lúc hiền hít sâu:” Miêu miêu, ngươi cảm thấy .. hân hân là người như thế nào?”

“Nha đầu chết tiệt!” nói đến hân hân, miêu miêu lại trợn mắt:”Nàng đứng là bạo hoại, ác ma, biến thái, quái vật, quỷ mít ướt, quỷ keo kiệt, toàn bộ côn trùng trên thế giới tập trung lại cũng không đáng ghét bằng nàng!”

“Vậy sao ngươi lại tin tưởng lời hân hân?” vi vi thở dài:” hơn nữa cơ hồ mỗi lần đều tin.”

Miêu miêu sửng sốt,ngượng ngùng cúi đầu, rất nhanh lại ngẩng đầu, xem xét vi vi:” cảm thấy lần này nàng nói đích thực có đạo lý.”

“Có đạo lý? Giựt dây chúng ta biến tính là có đạo lý?”

 

[TLCM] Chương 8: Không ngại học hỏi kẻ dưới


Chương 8 

Không ngại học hỏi kẻ dưới

 Hết thảy giống như một khúc nhạc dạo.

 

Yêu cầu của vi vi mãi không được thỏa hiệp, khúc dạo đầu súng thật đạn thật cứ thế chậm rãi xẹt qua thời trung học.

 

Khúc nhạc dạo này vi vi thật không ngờ kéo dài đến lúc hai người làm sinh viên, dài đến mức hân hân từ tiểu ác ma tu thành đại ma nữ luôn.

Khúc nhạc chủ đề, khi nào mới bắt đầu?

 

Vi vi gần đây vì chuyện này mà đau đầu, miêu vì chuyện lần trước dẫn đến tâm lý sợ đau quá độ mà luôn từ chối hai người thân thể chính thức kết hợp

 

Con mèo này bình thường đánh nhau lại không sợ , như thế nào nơi đó đau liền sợ như thế?

 

“Miêu Miêu, chúng ta tái thử một lần đi.” Yêu cầu này Vi Vi mỗi ngày đều nói đến ba lượt, mỗi lần thanh âm so với lần trước càng hấp dẫn hơn.

 

“Ân… Ân… Ân…” Miêu Miêu nhận chân lo lắng, sau đó còn thật sự trả lời: “Ngươi vẫn là đánh ta một chút đi.”

Vấn đề này không thể kéo dài, sắp đến học kì hai đại học rồi, vi vi như kiến bò trên chảo nóng, hắn rốt cục không thể không sử dụng biện pháp cuối cùng – hân hân.

Bồi hân hân đi dạo một buổi sáng, nhịn đau mua hai bộ trang phục mùa hè thịnh hành, lại tiếp tục cắn răng thỉnh hân hân một bữa tiệc đến mức tờ tiền cuối cùng trong ví cũng hướng hân hân bay đi.

 

Hân Hân ở bên cạnh bàn cơm chậm rãi dùng khăn ăn lau miệng, liếc mắt lão ca nhà mình một cái: “Ca ngươi đến bây giờ còn không ăn được Miêu Miêu?”

 

“Không có biện pháp, hắn sợ đau.” Vì Miêu Miêu, đành phải ủy khuất làm lấy lòng. Vi Vi một bên đau lòng tiền tiêu vặt của mình, một bên không yên bất an đánh giá Hân Hân sắc mặt.

 

“Ai, ngươi chính là rất mềm lòng .” Hân Hân thở dài: “Biện pháp thì có…”

 

“Nói mau nói mau.”

 

“Phương pháp nhanh, tiện nhất a, chính là bá vương ngạnh thượng cung.”

 

“Không được!” Vi Vi lập tức bác bỏ: “Ta không thể đối Miêu Miêu như vậy.”

 

Hân Hân chậc chậc lắc đầu: “Ca ngươi thực bảo thủ a. Được rồi, còn có một biện pháp…”

 

“Nói mau nói mau.”

 

Hân Hân lại bỗng nhiên dừng một chút, lộ ra nụ cười quỷ dị, thấp giọng nói: “Biện pháp này ta cam đoan ngươi sẽ thích, hơn nữa cam đoan Miêu Miêu cũng có thể nhận, hơn nữa cam đoan hai người các ngươi có thể thể nghiệm đầy đủ khoái hoạt… Bất quá, ta có điều kiện.”

 

Vi Vi thấy Hân Hân cười như kẻ trộm, cảnh giác lên: “Điều kiện gì?”

 

“Ta muốn quan sát hai người làm.” Ác ma quả nhiên là ác ma, cho dù thế nào cũng vẫn là ác ma.

 

“Không được!”

 

“Không đáp ứng sẽ không giúp ngươi ra chủ ý.” Hân Hân đắc ý nháy mắt: “Ngươi thật muốn tiếp tục nhẫn nại? Thật sự không đáp ứng? Nhẫn thật vất vả nga.”

 

“Không được, tuyệt đối không được.”

 

“Ta đây không nói cho ngươi.” Hân Hân một bộ dáng chuyện không liên quan đến mình.

 

“Hân Hân, đừng hồ nháo, mau nói cho ta biết.”

 

“Ta muốn xem a.”

 

“Quần áo cũng mua, cơm cũng ăn, ngươi sẽ không phải thừa nước đục thả câu .”

 

Hân Hân lấy ra gương soi mặt mình, nhướn mi lười biếng nói: “Trừ phi làm cho ta xem, nếu không miễn thương lượng.”

 

“Ngươi thực không nói cho ta?” Vi Vi mang theo ý tứ cảnh cáo hỏi.

 

“Ta không!” Hân Hân trừng lão ca nàng: “Ta muốn xem.”

 

“Thật sự?”

 

“Thật sự.”

 

Ba phút đồng hồ giằng co, ánh mắt song phương đối chọi gay gắt, tia lửa xẹt khắp nơi.

 

“Hảo! Ngươi không nói cho ta, chính mình nghĩ biện pháp. Bất quá…” Vi Vi bình tĩnh nhìn lão muội.

 

Mười giây đồng hồ sau…

 

“Cứu mạng a! Cứu mạng a!” Nhà ăn vang lên tiếng kêu thê lương thảm thiết.

 

Mọi người một mảnh kinh hoàng, ánh mắt đồng thời nhìn về phía phát ra kêu thảm thiết .

 

Nơi đó, một nam hài anh tuấn bóp cổ một quý cô thục nữ ra sức lắc.

 

“Cứu mạng a! Có… Có người mưu sát mỹ nữ a!”

 

Người bóp cổ lộ ra hung quang, hận không thể đem đối phương toàn bộ ăn vào bụng luôn nói: “Ngươi ăn tiền của ta, tiền của ta tiền của ta…”

 

Màn đêm buông xuống Vi Vi nhướng mày, đại chấn “Huynh” cương, lấy được thành quả cách mạng đắc thắng trở về. Theo Miêu Miêu nhớ lại, từ lần đó, Hân Hân nhìn thấy Vi Vi tìm chỗ trốn.

 

Chắc chắn về sau, Hân Hân nhớ lại năm đó một màn này, lại cảm thán: “Ca, hành động lúc đó thật sự rất đàn ông a , nhất định sẽ là một tiểu công, cho nên ta mới thấy việc nghĩa hăng hái làm giúp.”

 

[TLCM] Chương 7


Chương 7: Miêu cam nguyện làm cẩu?!

 

“Ta mặc kệ!”

 

Bóng đêm như mực, Vi Vi đối đêm nay tràn ngập kích động cùng ảo tưởng, hơn nữa đem vô số lời nịnh hót đem Miêu Miêu hống đến đắc ý, cả người thư thái.

 

Chính là… Lời ngon tiếng ngọt có thể thôi miên đại não, lại tựa hồ không thể ngăn cản truyền lại cảm giác đau tới thần kinh.

 

“Ta mặc kệ!” Lại một lần nữa cảm thụ cái kia cứng rắn đó ý đồ tiến vào phía sau lỗ nhỏ phía sau mông mình, chống đỡ đau đớn làm cho Miêu Miêu kêu lớn tiếng hơn: “Ta không cần bị động, ta muốn chủ động.”

 

“Ngoan Miêu Miêu, ngươi hảo suất a.”

“Ta suất là đương nhiên…” Phát hiện giãy giụa không ra ôm ấp của Vi Vi, Miêu Miêu nhớ tới thí nghiệm vừa rồi hảo thống khổ liền một đầu mồ hôi lạnh: “Ta nghĩ qua, không bằng chúng ta ngoại lệ một lần, ta sẽ chủ động. Ta là suy nghĩ cho ngươi, miễn cho ngươi quá cực khổ, Hân Hân nói chủ động  thực mệt nhọc, dễ dàng tổn thương xương thắt lưng…”

 

Diệu ngữ sinh hoa cũng không làm nên chuyện gì, Vi Vi tà khí tái áp lại: “Sẽ không quá đau, đi vào sẽ không đau .”

 

“Ngươi lừa quỷ a?”

 

“Ta lừa miêu.” Vi Vi gắt gao đè lại Miêu Miêu dưới thân làm loạn: “Ngươi đã nói, đổi ý chính là con chó nhỏ.”

 

Miêu Miêu trề.

 

Hắn không có mắc chứng đãng trí tuổi già nha, đương nhiên nhớ rõ lời thề son sắt buổi sáng. Chính là, Hân Hân cũng không có nói hội đau kịch liệt đến loại trình độ này.

 

“Đúng vậy Hân Hân gạt người, nàng nói đau giống bị con kiến cắn một hơi.” Miêu Miêu mắc mưu bị lừa, vẻ mặt hối hận.

 

“Đúng vậy, ” Vi Vi khẻ trộm cười: “Không đau, chỉ giống con kiến cắn.”

 

Miêu Miêu lần này không dễ dàng mắc mưu, hung hăng trừng mắt Vi Vi: “Bậy bạ, so với bị chó cắn một hơi còn đau hơn.”

 

“Miêu Miêu ngoan, hợp tác đi.” Vi Vi vô cùng thân thiết cắn vành tai phấn nộn, thấp giọng hống : “Ngươi coi như bị chó cắn một hơi tốt lắm.”

 

“Không tốt.”

 

“Ngươi đã nói không đổi ý, chẳng lẽ ngươi tính toán làm con chó nhỏ?”

 

Miêu Miêu con ngươi màu đen  đen đảo qua đảo lại, ấp a ấp úng, phi thường miễn cưỡng nói: “Kỳ thật, cẩu cùng miêu cũng coi như một nhà, không bằng…”

 

“Hắc hắc, khó mà làm được.” Vi Vi không nghĩ tái vô nghĩa nữa, cố gắng tách ra Miêu Miêu đùi: “Hảo Miêu Miêu, làm cho ta nếm thử một lần nữa, lần này cam đoan không đau.”

 

“Không cần, cứu mạng.” Miêu Miêu xoay người vặn vẹo , ý đồ trườn ra mép bên giường đi đi ra ngoài.

 

“A!” Đi hai bước, bị Vi Vi từ sau dễ dàng bắt lấy mắt cá chân, một lần nữa tha miêu quay về , lấy thân hình ấm áp dễ chịu  bao trùm.

 

Vi Vi cảnh cáo: “Không được chạy.”

 

Trong mắt hiện rõ dục hỏa không được thỏa mãn, làm cho luôn luôn Miêu Miêu không sợ trời không sợ đất  rùng mình một cái.

 

Một cái nóng rực  dị vật tại hạ phúc, Miêu Miêu không cần nhìn cũng biết vật kia là như thế nào to a , nếu thực muốn đi vào ở trong thân thể…

 

Cây gậy lớn như vậy, Miêu Miêu hấp hối  … màn ảnh thịt miêu xiên, ở trong đầu không tự chủ được hiện lên.

 

Miêu Miêu lại run run.

 

Tối không xong chính là, Vi Vi hôm nay trạng thái đặc biệt hảo, khí lực đặc biệt đại, tùy tùy tiện tiện sẽ đem hắn áp đảo. Miêu Miêu cảm thấy được hôm nay Vi Vi đối phó hắn liền giống lão Miêu đối phó tiểu chuột giống nhau, này quả thật là không ổn.

 

“Buông!” Miêu Miêu ngoài mạnh trong yếu uy hiếp: “Bằng không đừng trách ta không khách khí.”

 

“Không cần khách khí.” Vi Vi tách ra hắn  chân, thật hút một hơi thanh lương khí: “Thật khá, càng xem càng xinh đẹp, so với vừa rồi đến lại đẹp gấpmấy chục lần. Miêu Miêu, ngươi xem, hiện tại hồng hồng , non non , thật sự là đáng yêu cực kỳ.” Thân chỉ đụng vào khéo léo  nhập khẩu.

 

Miêu Miêu một bên ra sức muốn đem chân bị tách ra  khép lại, một bên phản bác: “Đáng yêu cái gì? Là ngươi vừa rồi số chết hướng bên trong đâm vào, đau quá… Đem ta nơi đó lộng sưng lên, ngươi… A…” thanh âm la mắng bị tiếng  kêu sợ hãi thay thế, ngón tay  tiến vào làm cho Miêu Miêu đột nhiên chấn động.

 

Vi Vi cười yếu ớt , cưng chiều hàm chứa lỗ tai Miêu Miêu  , đầu lưỡi nhẹ nhàng đánh vòng vòng quanh vành tai. Giảo hoạt  thủ, như có như không ở nhập khẩu ra trừu sáp: “Đừng sợ, có trơn tề. Nhất định cũng không đau.” (trơn tề aka dầu bôi trơn)

 

“Vẫn là rất đau a.” Miêu Miêu ủy khuất kêu rên.

 

“Không sợ.”

 

“Ngươi đương nhiên không sợ, cũng không phải ngươi bị cái kia đồ vật này nọ cắm vào đi.”

 

Nhìn Miêu Miêu nhăn mi, dục hỏa  trong lòng Vi Vi dấy lên cũng không khỏi phát đau: Đúng vậy ngươi đáp ứng  nha.”

 

“Chính là ta hiện tại đổi ý nha.”

 

“Như thế nào có thể đổi ý?”

 

“Như thế nào không thể đổi ý?” Miêu Miêu đúng lý hợp tình  nói: “Ta không làm miêu, làm cẩu cũng có thể đi?”

 

Hạ thân  Vi Vi nóng rực khiến  hắn cả người khó chịu, làn da Miêu Miêu trơn mềm  liền như thúc giục , kích động tất cả  khát vọng của hắn.

 

Hắn thầm nghĩ vuốt ve Miêu Miêu, nhẹ nhàng mà đi vào, đi vào, đi vào Miêu Miêu trong thân thể. Nơi đó nhất định vừa chặt vừa nóng, giống thiên đường .

 

Chính là… Này bốc đồng miêu, không thủ tín.

 

“Tái thử một lần, liền một lần.” Kiên nhẫn  trấn an vật nhỏ kêu la  , Vi Vi khí quan đã bôi trơn nhẹ nhàng để ở động khẩu đáng yêu.

 

Chỉ cần hơi chút dùng sức.

 

Hơi chút dùng sức, Vi Vi ấn loạn vào Miêu Miêu: “Đừng sợ, chút nữa liền đi vào, thật sự chỉ thiếu chút nữa.”

 

Hãn theo cái trán nhỏ, Vi Vi cố gắng tiến công. Khả tình thế thoạt nhìn thật không ổn, chỗ kia thực như quan ải vạn người không thể nhập.

 

Xem ra nếu hơi chút dùng sức một chút.

 

Vi Vi cắn răng, thẳng lưng.

 

“A!” Miêu Miêu mãnh động la lên, loạn chân đá bay bên giường  gối đầu: “Đau…”

 

“Làm sao vậy?” Bị Miêu Miêu thê lương  kêu thảm thiết hoảng sợ, Vi Vi lập tức buông tha cho tâm huyết tranh thủ, thành quả tranh đấu đi vào  , đem thật vất vả cắm vào phân nửa,nhổ ra.

 

Đem lộ ra Miêu Miêu chôn chặt trên sàng đan.

 

Mồ hôi lạnh cùng sắc mặt tái nhợt nhìn thấy ghê người, Vi Vi vừa thấy, ruột giống như bị siết chặt, nhất thời chân tay luống cuống: “Miêu Miêu, ngươi thế nào? Thật sự đau lắm hả? Chính là… Ta rất nhỏ a, tuyệt đối không có đổ máu… Thực xin lỗi, là ta không tốt, ngươi đánh ta đi. Lần này ta đánh trả.”

 

Miêu Miêu không có như thường nhảy dựng lên đối hắn đấm. Tương phản, hắn hai mắt thật to phiếm lệ, đáng thương nhìn Vi Vi,

 

Trầm mặc nãy giờ, bỗng nhiên khóc lớn lên.

 

Vi Vi sắc mặt liền trắng bệch, vội ôm Miêu Miêu: “Miêu Miêu ngoan, đừng khóc, ngươi ngươi ngươi… Ngươi đừng khóc…”

 

“Đau quá a.” Miêu Miêu dụi mắt: “Vi Vi, thật sự đau quá a.”

 

“Ta biết, ta biết Miêu Miêu đau.” tiếng khóc Miêu Miêu  làm cho Vi Vi tâm hoảng ý loạn, vội vàng bản thủ bản cước giúp hắn lau nước mắt: “Ta sẽ không làm loạn nữa a, ta cam đoan. Nhất định nhất định, sẽ không xằng bậy, sẽ không làm đau ngươi.”

 

“Ta tình nguyện làm con chó nhỏ, ta không muốn đau như vậy.” Miêu Miêu hít hít cái mũi: “Ta sẽ đau chết .”

 

“Đau chết cũng không phải vào , chỉ cần lần đầu tiên có thể thành công, kia về sau…” Thấy Miêu Miêu ánh mắt cảnh giác  , Vi Vi lập tức thay đổi khẩu phong: “Đúng vậy nha, không cần như vậy đau sẽ không phải như vậy đau. Ngươi là Miêu Miêu, không phải con chó nhỏ.”

 

Ở Vi Vi luôn mãi cam đoan hạ, Miêu Miêu rốt cục ngừng nước mắt.

 

Hắn oa ở Vi Vi trong lòng ngực, ngẩng đầu hỏi: “Ta thật sự không cần làm con chó nhỏ.”

 

“Không cần.”

 

“Kia… Vẫn là ta tối suất?”

 

“Ngươi suất.” Vi Vi thở dài.

 

Miêu Miêu tựa hồ nhớ tới cái gì, cúi đầu suy tư. Vi Vi cẩn thận quan sát đến động tĩnh hắn  .

 

“Vi Vi, ” nửa ngày, Miêu Miêu ngẩng đầu: “Da của ngươi hảo mềm a.” Hắn dùng bả vai cọ cọ ngực Vi Vi  .

 

“Trời ạ…” Vi Vi cơ hồ rên rỉ không ra tiếng, người ta dùng nhiều  ý chí mới đem dục vọng áp chế đi xuống.

 

“Vi Vi, ” Miêu Miêu khuôn mặt có điểm đỏ lên, nằm Vi Vi lỗ tai biên nhỏ giọng nói: “Ta nơi đó…”

 

“Nơi đó?” Vi Vi cúi đầu.

 

Giữa bắp đùi mảnh khảnh Miêu Miêu, khí quan đáng yêu  không biết lúc nào đã thẳng thắn đứng lên, kiêu ngạo mà ngẩng đầu ưỡn ngực.

 

“Không có biện pháp, bị ngươi ôm, cả người nóng quá thôi.” Miêu Miêu ngượng ngùng  giải thích.

 

Vi Vi liếm liếm khóe miệng, hắn phát hiện mình  dục hỏa lan tràn.

 

Chính là, Miêu Miêu khẳng định sẽ không để cho hắn đi vào.

 

“Chúng ta cho nhau lấy tay giải quyết được không?” Vi Vi thở dài, có chút nhượng bộ  đề nghị.

 

Miêu Miêu đảo mắt: “Chúng ta dùng những phương pháp khác giải quyết được không?”

 

Vi Vi sửng sốt: “Biện pháp gì?”

 

Miêu Miêu chui vào đầu giường, theo tủ đầu giường thượng đem thư Hân Hân mang tới, lật hai ba trang, tựa hồ tìm được mục tiêu.

 

“Chính là này.” Miêu Miêu chỉ vào thư, da mặt mỏng manh  ửng hồng một mảnh.

 

Vi Vi cúi đầu, biểu tình lập tức ám muội đứng lên. Tà tà liếc mắt Miêu Miêu một cái, Vi Vi thâm ý  nói: “Nga…”

 

“Không chịu, cũng không miễn cưỡng.” Miêu Miêu bất an  khép lại thư.

 

Khó được nhìn đến Miêu Miêu như thế đơn thuần  ngượng ngùng, Vi Vi run run bả vai cười rộ lên: “Không miễn cưỡng  tuyệt không miễn cưỡng.” Đem Miêu Miêu đặt ở dựa vào giường, mặt đối mặt tách ra cặp đùi trắng nõn  . Vi Vi đánh giá hai mắt, cúi đầu ôn nhu  ngậm Miêu Miêu khí quan nóng rực.

 

“Ân…” Miêu Miêu nhẹ nhàng run rẩy, nhiệt độ ướt át  làm cho khoái cảm giao hòa cùng thân xác đốt thành một mảnh biển lửa.

 

Vi Vi bướng bỉnh  liếm thẳng  gốc, ngẫu nhiên vừa phải  cắn thượng cái miệng nhỏ.

 

“Ô ô… A…” Mãnh một kích tình, Miêu Miêu nhắm mắt lại, ngửa cổ ra sau rên rỉ.

 

Tình nhân phủ phục , hàm chứa nơi đó cảm giác thật sự là lớn cực kỳ. Bắt đầu  một chút ngượng ngùng, đã muốn bị khoái hoạt kích thích không còn chút lí trí. Hắn tận tình  hưởng thụ Vi Vi  sủng ái.

 

Đầu lưỡi so với xà càng linh hoạt ở giữa hai chân tự do chạy, tập kích mỗi đạo nếp uốn. Mỗi khi đỉnh  linh khẩu bị nhẹ nhàng đảo qua, Miêu Miêu liền giống có gió thổi qua  chuông gió giống nhau rung động không ngừng.

 

Tất cả  động tác đều đem khoái cảm không ngừng dâng trào.

 

“Vi Vi… Ân… Cứu mạng a… Nóng quá…” Con mèo nhỏ thấp giọng rên rỉ , Miêu Miêu quả thực không thể dùng từ nào có thể diễn tả khoái hoạt hiện tại.

 

Vi Vi một bên tận tâm khiêu khích, ngẫu nhiên nâng lên ánh mắt đen tuyền  xem ra Miêu Miêu đã muốn đắm chìm trong dục vọng  . Ôn nhu tình yêu theo đồng tử ở chỗ sâu trong cơ thể bắn ra, Vi Vi trong lòng tràn đầy kiêu ngạo.

 

Nhìn Miêu Miêu xinh đẹp ,hay xúc động lại nghịch ngợm  , cư nhiên cũng có vẻ mặt như vậy. Biểu tình hốt hoảng  , là hương vị mật đường  .

 

Tâm Vi Vi ấm dào dạt  a, hắn ngậm Miêu Miêu  nóng rực, cảm thụ Miêu Miêu  nhiệt tình, ở cuối cùng  thời điểm, chợt hút…

 

“A!” Miêu Miêu thét chói tai.

 

Vi Vvi hàm chất lỏng màu trắng, phụt ra ở trong cổ họng.

 

Vi Vi ngửa đầu nuốt vào, đem cả người Miêu Miêu như nhũn ra ôm lại.

 

“Thoải mái đi?” Kìm lòng không đậu, lại cắn vành tai. Đó là địa phương Vi Vi thích nhất .

 

“Ta sắp chết…” Miêu Miêu thở, bán trợn tròn mắt.

 

“Miêu Miêu, nên đến phiên ta .” Vi Vi quang minh chánh đại  yêu cầu.

 

“Ngươi?”

 

“Đương nhiên.”

 

Miêu Miêu lệch qua Vi Vi trên vai, nghiêng đầu: “Mệt mỏi quá.”

 

“Đừng lừa gạt a, xấu lắm.”

 

“Ngày mai được không?” Miêu Miêu lui thành một đoàn, một bộ tính toán hảo hảo ngủ  bộ dáng.

 

“Không được!” Vi Vi giục hắn: “Ngươi xem xem, ta cái dạng này như thế nào có thể đợi đến ngày mai?”

 

Miêu Miêu đánh cái ngáp, dùng mủi chân đem một cái gối đầu còn sót lại  lên trên giường .

 

“Uy, uy, không được ngủ, ngươi này thối miêu.”

 

“Mệt…”

 

“Mệt cũng phải hoàn thành việc này a.” Vi Vi ngăn Miêu Miêu ôm  gối đầu, ném tới dưới giường.

 

Miêu Miêu lại đánh cái ngáp, đơn giản đem mặt vùi vào Vi Vi ngực: “Vây…”

 

“Ngươi đứng lên, ngươi cho ta đứng lên!” Vi Vi bắt lấy Miêu Miêu bả vai đẩy.

 

Miêu Miêu không hề có dấu vết thanh tỉnh  , giống như đã muốn bị thần ngủ khống chế, hắn đát đát miệng, nhẹ giọng thì thào: “Vi Vi, ta thích ngươi…”

 

“Ách?” Vi Vi sửng sốt, bắt lấy tay Miêu Miêu  đột nhiên đình chỉ lay động, biểu tình như lúc vào đầu xuân  giống nhau tràn ngập các loại màu sắc:

 

“Ách… Ta cũng thích ngươi.”

 

Chưa nghe câu trả lời, Miêu Miêu im lặng  trên mặt đều là thỏa mãn  .

 

Nhìn chằm chằm Miêu Miêu còn buồn ngủ  , môi bỗng nhiên chậm rãi giơ lên.

 

“Ta cũng thích ngươi, dốt nát miêu.” Ôn nhu  lặp lại một câu, đem thối Miêu Miêu không có lương tâm  ôm vào trong ngực, hôn nhẹ lên khuôn mặt quen thuộc  : “Ta thích ngươi…”

 

Kia trên khuôn mặt tinh xảo  , còn có ngày hôm qua đánh nhau lưu lại  một đạo hoa thương. Vi Vi hôn nhẹ miệng vết thương, ngọt ngào mật  mùi tản mạn toàn bộ phòng, càng không thể vãn hồi.

 

[TLCM] Chương 6


6. SÚNG THẬT ĐẠN THẬT

Vi Vi hi vọng nhanh chóng có thể giải quyết vấn đề công-thụ

Hắn đã đọc không biết bao nhiêu sách “hảo”,đi tìm những người hiểu biết để học hỏi,vậy mà có dùng cách nào cũng không được.Mặc dù đối tượng lại là Miêu Miêu ngu ngốc.

Còn cùng Miêu Miêu nghị sự,trừ bỏ khuôn mặt của hai người,chỗ nào trên người cũng tím xanh,cánh tay đầy dấu răng,nhưng vẫn không có được bất cứ tiến triển gì.

“Vì cái gì ngươi phải là người chủ động?” Tuy bị Vi Vi dồn vào một góc tường,Miêu Miêu tràn đầy tức giận mười phần,í chí đấu tranh cao vót.

“Làm một thằng con trai,ta phải có ý thức trách nhiệm.Nên ta nguyện vất vả,cần nhiều sức khỏe nên cứ để ta làm đi.”

“Ngươi không được”

“Ai nói ta không được?”Miêu Miêu vừa đẩy Vi  Vi ra liền bị Vi Vi lần nữa dồn lại vào góc tường. “Ta đương nhiên được,ta chính là…”

“Ngươi chính là trên trời dưới đất không có ai bằng siêu lười biếng lại hay thích mạnh miệng.Dốt nát Miêu!”

Không khí trầm xuống

Đó chính là nguyên nhân bắt đầu cuộc đánh nhau.

Muốn tiến lên cũng không được,đành phải chạy đường vòng để cứu bản thân.Vi Vi chạy đi tìm “kẻ gây tai họa”

“Hân Hân,ngươi gây ra chuyện,nhanh lên mau giúp ta tìm cách giải quyết!”

Hân Hân hơi rụt cổ,nhỏ giọng kêu oan: “Ta chỉ nói thật thôi a.Tất cả mọi người đều bảo người ở dưới sẽ rất đau ,có đôi khi,lần đầu tiên còn bị chảy máu,rất nhiều máu.”

Vi Vi nghiêm túc nhìn nàng chằm chằm.

Hân Hân,nó chắc chắn có ý trả thù ,hù dọa dốt nát miêu của hắn,làm cho bọn họ không thể làm cái việc khoái hoạt.

Hân Hân chắc chắn không biết đại ca của nàng đã muốn phẫn nộ cực điểm.

Vi Vi sắc mặt dọa người, như  hắn sắp sửa phun lửa đến nơi.

Nắm tay của Vi Vi đã nắm rất chặt.

Cuối cùng…

Vi Vi sờ tay vào ngực,khí thế của cậu giống như  chiến sĩ cách mạng đầy anh dũng đang chuẩn bị xông vào biển lửa,bỗng lấy ra một thứ đồ,đưa đến trước mặt Hân Hân.

“Muốn làm gì?”Hân Hân trợn mắt.

Khuôn mặt đen như đáy nồi của Vi Vi bỗng thay đổi một trăm tám mươi độ,nở ra một nụ cười đến sa mạc nóng rực cũng phải cảm động phát khóc.Vi Vi nịnh nọt hỏi:

“Có đủ hay không?”

Hân Hân đô miệng : “Ta ngày mai đi cắm trại.Muốn đi mua đồ ăn vặt,nước có ga,ít nhất hai cái chocolate,còn có lộ phí…”

Vi Vi cắn răng,lại khẳng khái rút từ trong người ra một cái túi to,đem toàn bộ tiền tiêu vặt của mình đưa cho Hân Hân: “Chỉ có như vậy ,vậy là đã nhiều lắm rồi.”

Hân Hân hừ một tiếng,chậm rì rì nhận tiền, xong nhanh chóng nhét thẳng vào ví tiền của cô: “Ca ca,ngươi thật là hư.Ngươi nhớ phải khi dễ Miêu Miêu cho ta.”

“Hắc hắc”

“Miêu Miêu sợ đau,không chịu làm thụ,có phải hay không?”

“Hắc hắc”.Vi Vi ngượng ngùng xoa xoa bàn tay.

Hân Hân ngồi im thật lâu rồi mới lộ ra cái răng nanh nhỏ cười rộ lên: “Ta có biện pháp.”

Vi Vi vui mừng : “Nói mau”

“Ngày mai sẽ biết.”

Hai người cười trộm sung sướng.

Sáng sớm ngày hôm sau,Vi Vi vừa mới hoàn thành khóa huấn luyện chuyên nghiệp ở đội thể dục ở trường đã bị Miêu Miêu đầy mồ hôi túm lôi vào một góc.

“Có việc gì?”

“Có.”Miêu Miêu gật đầu,hết nhìn đông lại nhìn tây,từ trong ngực lấy ra một quyển sách: “Ngươi xem, Hân Hân đêm qua vừa mới cho ta.”

Vi Vi cúi đầu,há to mồm.

Hân Hân làm thế nào mà lại tìm được thể loại sách như thế này? Bìa sách rực rỡ, bên trong hoàn toàn không có nội dung, chỉ thấy thân thể hai người tiếp xúc với nhau, những chỗ khí quan cũng có thể nhìn rõ nhất thanh nhị sở.

Thật sự…thật sự là…một ấn phẩm tuyệt vời!

“Nàng…nàng cho ngươi xem?” Vi Vi chậc chậc lật xem, nhíu mi.Như thế này quá là thực tế.

Vi Vi nhìn sắc mặt của Miêu Miêu

Đúng vậy a, hôm qua vừa mới lấy được đó. Ngươi nhìn xem chương này này.”Miêu Miêu chỉ chỉ vào trong trang sách đang được hé ra: “Nhìn ở trong này, nhìn có ra không?”

“Đã nhìn ra”

“Người nhìn ra cái gì?”

“Rất phấn khích a, loại tư thế này…”

Ba!Vi Vi bị trúng một phát ở trên đầu.

Miêu Miêu bất mãn trừng mắt: “Ai bảo ngươi xem cái đấy, ta bảo xem cái này!”

“Này tư thế này cũng không sai nha.”

“Ngươi…” Miêu Miêu biết mình đã tốn hơi thừa lời: “Ngươi chẳng lẽ không phát hiện ra,người không chủ động, bộ dạng của hắn so với người chủ động chẳng phải suấthơn sao?”

“…”

“Thấy rõ ráng không đó?”

“Đúng vậy a,không chủ động so với chủ động có phần suất hơn .” Vi Vi hiểu được,nhưng hắn cố ngăn cho mình không bật cười.

“Cho nên a, ta quyết định, ra muốn làm người không chủ động.” Vi Vi cười tà

“Cái gì cơ?”Miêu Miêu ngạc nhiên.

Vi Vi nghiêm trang nói: “Bởi vì ta suất hơn ngươi.”

“Ngươi nói bậy!” Miêu Miêu tự tôn bị đả động, hét lớn : “Rõ ràng là ta suất hơn!”

“Ta suất”

“Ngươi suất cái đầu nhà ngươi!”

“Đầu của ta vốn rất suất!” Vi Vi nói: “Như vậy đi,chúng ta chính thức ước định, ta sẽ bị động.Từ nay về sau, ngươi phải thừa nhận ta so với ngươi suất.”

Nghĩ đến việc về sau đều phải thừa nhận Vi Vi so với chính mình suất hơn nhiều, việc đó thực sự làm cho Miêu Miêu phát điên: “Không được, ta muốn làm người bị động. Hân Hân đã nói, người xấu xí mới làm người chủ động cần phải lao động nhiều, còn những mỹ nam tử đều là những người thư thư phục phục nằm hưởng thụ. Không cho ngươi được hưởng thụ, ngươi muốn tranh với ta, phải hỏi quả đấm của ta trước.”

Miêu Miêu đã nóng vội giơ nắm tay, Vi Vi liền ôm Miêu Miêu, ở trên trán của Miêu Miêu hôn, cảm động nói: “Miêu Miêu, ta chợt phát hiên ra ngươi thật sự rất suất.” Hắn cố gắng giấu đi khóe môi đang run rẩy cười. ca ngợi: “Ngươi so với ta suất hơn nhiều.Tuy rằng ta cũng muốn được làm người bị động kia,nhưng vì ngươi là hình tượng cao lớn anh tuấn trong lòng ta, nên ta quyết định sẽ buông tha.”

“Hắc, Vi Vi, ngươi nói đúng a.” Lòng tự trọng bị nâng lên đến mức cao ngút trời xanh, Miêu Miêu nhếch mép, khoái hoạt cười, hắn vỗ vỗ Vi Vi bả vai: “Ngươi nhớ kĩ lời mình nói đó, không được đổi ý đâu.”

“Ngươi cũng không được đổi ý.”

“Ai đổi ý chính là con chó nhỏ!”

 

Previous Older Entries