Ngoài tầm tay


1.Cách đây 20 năm, lần đầu gặp gỡ, Châu Mẫn đang là cậu nhóc học lớp 7 đang trên đường đi học về thấy một tiểu bánh bao là Lạc Vũ đang bị tiểu Hoa nhà mình dọa sợ đến hai mắt rưng, co lại thành một cục trắng tròn, miệng thì không ngừng mếu máo gọi: ” mẹ ơi, mẹ ơi!”

Nhìn tình cảnh trước mắt, Châu Mẫn cũng thật không biết nói gì, không phải là chủ bao che khuyết điểm mà bênh vực tiểu Hoa nhà mình, nhưng kỳ thực tiểu Hoa chỉ đang liếm liếm khuôn mặt của tiểu bánh bao thôi, chứ có giơ nanh múa vuốt hăm he trợn mắt gì đâu. Nhưng không hiểu sao lại dọa tiêu bánh bao khóc meo meo thương tâm đến như vậy, nhịn không nổi thấy em nhỏ bị bắt nạt cậu bèn lên tiếng gọi tiểu Hoa đi chỗ khác, rồi tiến lại gần. Ai ngờ tiểu bánh bao vừa nhìn thất cậu liền nhảy vọt vào lòng cậu, oa oa khóc to hơn còn không ngừng thấp giọng mếu máo:” Ca cứu em, chó to đáng sợ quá, ca……ca ca…..em muốn mẹ, ca….ca….”

Châu Mẫn lúc này triệt để hóa đá rồi, cục bông mềm mại trong lòng thiệt là……là …………là……………á đáng yêu quá đi, ôm dỗ bé con trong lòng đến lúc ngưng khóc, hỏi ra mới biết bé là người mới chuyển đến bên nhà mình, lại cùng mình bằng tuổi, Châu Mẫn muốn cà lăm luôn tiểu bánh bao trắng trắng tròn tròn lại cùng tuổi với mình, nhưng rõ ràng nhìn sao cũng thấy nhỏ xíu như học sinh lớp 3, thế là Châu Mẫn nhà ta cứ như vậy trong trạng thái bàng hoàng, kết thêm một cậu bạn hàng xóm, và cũng bắt đầu mối tình đầu.

Cuộc gặp mặt đầu tiên, anh hùng cứu mỹ nhân kết thúc, cộng thêm việc ai kia cũng trúng tiếng sét ái tình.

2. Năm năm sau, cả hai cậu nhóc vào trung học, Lạc Vũ trở thành hot boy của trường, gương mạt lạng lùng, đẹp như điêu khắc, là người đẹp 360 độ, chụp hình không có góc chết, hướng nào cũng đẹp, biểu cảm nào cũng mê người, thành tích học tập hạng nhất, chơi thể thao cừ nhất, chiều cao thì chất lừ khỏi nói cán ngưỡng 1m84, thần tượng của cả nam lẫn nữ, thầy cô yêu mến, thậm chí nữ sinh trường khác cũng hâm mộ không thôi. Chỉ có Châu Mẫn là lòng đau như cắt, tiểu bánh bao đáng yêu nay còn đâu, còn nhớ ngày trước tiểu bánh bao chỉ cao có 1m45 trắng trẻo xinh xắn là thế thấp hơn cậu những 20cm. Vậy mà đùng một cái trong suốt một học kỳ năm lớp 9, tiểu bánh bao cao vụt 40cm, thêm một học kỳ nữa thì cơ bắp cuộn cuộn, đến hiện tại thì thân hình chính là hoàn mỹ vô khuyết, chỉ có thể chảy nước miếng mà nhìn, ngươi hỏi vì sao Châu Mẫn biết thân hình tiểu Vũ hoàn mỹ vô khuyết, hứ còn không nhớ lại xem Châu Mẫn là ai, là đại anh hùng của tiểu bánh bao a~, nên việc cùng đi du lịch, cùng khỏa thân trong suối nước nóng là sao có thể thiếu. Mặc dù khi ấy Châu Mẫn vừa nhìn thấy lập tức phun máu mũi bỏ mình nhưng…. à thôi bỏ qua đi. Châu Mẫn rất không cam tâm, vô cùng tiếc nuối, vì cái gì mình chỉ cao đến 1m7 là dừng a~, vì cái gì mình rõ ràng là tự nhủ trở thành người bảo vệ của tiểu bánh bao nhưng cuối cùng lại thua người ta về mọi mặt, uất ức chết cậu mà.

Lại thêm một mùa hè năm lớp 10, Lạc Vũ biến mất 3 tháng, nói về thăm ông bà gì đó, khi trở về liền như thành người khác, cả người không còn ngây ngô đáng yêu nữa mà lúc nào cũng lạnh lùng, một bộ mặt than, cũng không còn sợ chó nữa, Châu Mẫn lo lắng vô cùng, nhưng Lạc Vũ kiên quyết không nói, cậu cũng chỉ có thể lo lắng suông. Rất lâu về sau này Châu Mẫn vẫn hận bản thân lúc đó vì sao không kiến quyết một chút, hỏi cho ra vấn đề, để một bí mật chen giữa dần dần chia cắt bọn họ ngày càng xa, hận bản thân vì sao chưa bao giờ thắc mắc rằng vì sao Lạc Vũ không ở cùng cha mẹ, mà chỉ có một bác quản gia, hay tại vì sao Lạc Vũ lại sợ cho đến như vậy.

Hết trung học Lạc Vũ ra nước ngoài du học, Châu Mẫn vì thành tích không tốt chỉ có thể vào một trường cao đẳng thật bình thường. Hai người tuy vẫn duy trì liên lạc nhưng lúc nào cũng là Châu Mẫn chủ động, còn Lạc Vũ thì thường luôn là không kiên nhẫn. Tuy nhiên Châu Mẫn lại không cảm thấy có gì không tốt cả, ít nhất hai người vẫn là bạn bè, mặc nhiên cũng bỏ qua luôn chua xót trong lòng, ngày Châu Mẫn lên đường, sau khi Châu Mẫn vừa khuất vào nơi làm thủ tục, Lạc Vũ liền lập tức chịu không nổi mà khóc òa lên đên mức ngất xỉu, sau đó còn vì quá suy nhược mà nằm viện hết một tuần. Những chuyện này cậu không cho Lạc Vũ biết, còn phần bản thân vì sao lại như vậy cậu tự đông bỏ qua.

3. Lại qua thêm 10 năm, Lạc Vũ cuối cùng cũng quay về, Châu Mẫn hớn hở chạy ra sân bay đón, lại đần người khi thấy đi cùng Lạc Vũ là một cô gái vô cùng xinh đẹp. À hình như là tiểu thư của Phó gia, lại nghe nói Phó gia là đại gia tộc ở Hồng Công, lại nghe nói Lạc gia đang cùng phó gia hợp tác, à quên chưa nói, Lạc Vũ kỳ thực là người thừa kế duy nhất của Lạc gia, năm năm trước chính thức nắm quyền, trở thành người đứng đầu của Lạc gia. Báo chí còn đăng tin, nói rằng hai gia tộc đang muốn thân càng thêm thân, dự tính một cuộc hôn nhân cho lớp trẻ. Trai tài gái sắc thực quá xứng đôi, vừa xuất hiện đã bị báo chí vây lấy chụp ảnh, vội vàng lên xe đi mất, chỉ còn lại Châu Mẫn ngơ ngác trên sân bay, điện thoại reo liên hồi mà cũng không biết.

Vài ngày sau, Lạc Vũ lái xe qua công ty đón Châu Mẫn, hai người cùng đi bar uống mừng gặp mặt, một đêm loạn tính, Châu Mẫn bị Lạc Vũ ép dưới thân, một đêm triền miên không dứt. Sáng hôm sau, Châu Mẫn đề nghị:” Để tôi làm nhân tình của cậu.” Lạc Vũ  một đấm vào tường, tay lóe máu, không nói một lời bỏ đi. Châu Mẫn nhẹ nhàng nằm xuống, khóc tới phát sốt.

Lạc Vũ hôm sau quay lại lấy điện thoại, thấy người thoi thóp trên giường, Châu Mẫn thành công trở thành nhân tình bí mật của Lạc Vũ dưới cái lốt anh em tốt.

4. – Này, ngẩn người gì đó?

– Tôi có tên không phải này- Châu Mẫn khó chịu trả lời

– Rồi rôi, Châu Mẫn đại nhân, có ai như ngài không, sắp trễ đến nơi mà còn rề rà, cậu mà đến trễ là không yên với..

Hoàng Minh chưa kịp nói xong đã bị Châu Vũ ngắt lời:” Tôi biết rồi, xong ngay đây cậu đừng càm ràm nữa”

Hoàng Minh là bạn cùng phòng với Châu Vũ gì cũng tốt mỗi tội cứ hay càm ràm, như mấy bà thím tiền mãn kinh, thật là mệt người.

Hôm nay là ngày cưới của Lạc Vũ, Châu Mẫn vinh dự được mời làm rể phụ, à các người đừng trách tiểu Vũ vô tình bắt tình nhân làm rể , phụ, thật ra là ý của Nhược Uyên, cậu cũng muốn giúp vậy là thành thôi.

Đến nơi nhìn thấy người kia một thân vest trắng sang trọng, cậu lại không nhịn được, ngẩn người.

– Tiểu Vũ à sau này tớ sẽ bảo vệ cậu, không để cậu bị tiểu Hoa ăn hiếp nữa

– A~, được đó vậy sau này tớ sẽ theo làm người của cậu, cậu phải hết lòng bảo vệ tớ nha.

………..

– A Mẫn à bố mẹ cậu đang làm gì vậy?

– Suỵt, đừng nhìn, hai người bọn họ đang thân nhau.

– Vậy chúng ta cũng thân đi

– Không được chỉ có vợ chồng mới thân được thôi.

– Vậy cậu gả cho tớ là chúng ta có thể thân rồi

Mặt ai đó phừng một cái đỏ ửng- gả…gả cái gì chứ.

– Thôi vậy tớ gả cho cậu cũng được cậu nhớ phải hết lòng yêu thương tớ nha- Nói đoạn hôn lên môi người nào đó một chút.

– …..

– Châu Mẫn

-…..

– A, hóa đá rồi tranh thủ hôn thêm chút nữa vậy

– …….

……………………

– Tiểu Vũ, cậu làm sao vậy?

– Không việc gì, cậu về đi.

– Cậu nói dối, tớ nghe chú Lâm bảo cậu chuẩn bị đi du học, sao không nói cho tớ biết.

– Phiền phức tại sao tôi phải cho cậu biết?

………………………..

– Alo tiểu Vũ à, mình là Châu Mẫn đây.

– Umh, có việc gì không?

– Mình gọi điện hỏi thăm cậu thôi.Cậu có khỏe không?

– Umh tôi rất khỏe, hiện tại tôi đang bận, sẽ gọi cho cậu sau. Bye.

Nhưng sau đó Châu Mẫn đợi mãi cũng không có người gọi lại.

………………………………….

– Tháng sau tôi sẽ kết hôn, cậu muốn như thế nào, tiếp tục, hay cắt đứt.

– ……

– ……

– A, ý cậu nói quan hệ của chúng ta à? Tùy cậu đi, tôi không ý kiến.

Nghĩ cũng buồn cười, có chủ rể nào hôm sau kết hôn mà đêm hôm trước còn trên người một tên đàn ông ra ra vào vào gây sức ép đến hơn nửa đêm mới dừng không? Quả nhiên cậu là yêu cô ta, yêu đến mức không nỡ làm cô ta tổn thương, dùng mình như công cụ tiết dục.Làm cả đêm thắt lưng vẫn còn đau.

– Ngẩn người cái gì vậy?

-….

– Này

– A, cậu nói gì?

– Tôi hỏi cậu ngẩn người cái gì?

Bỗng cậu đè người nọ xuống ghế, thuận thế ngồi lên, ngả ngớn nói:” nhớ đến tối qua nha, thắt lưng tôi bây giờ vẫn còn đau, cậu phải chịu trách nhiệm giúp tôi xoa xoa nha.” Nói rồi cầm tay người nọ đặt lên vòng ba của mình.

Người nọ sắc mặt phức tạp nhìn cậu.

– Chết hình như tôi quên mặc quần lót rồi nha- nhẹ giỏng thủ thỉ bên tai Lạc Vũ, ánh mắt lúc này lại sâu thêm một phần.

Mông không tự gíac cọ a cọ, cảm nhận được thứ gì đó cứng lên thật nhanh. Mỉm cười, tay vẽ từng vòng trước ngực người kia, môi ngậm nhẹ viền tai thủ thỉ:” chúng ta làm đi!”

Không có tiền diễn, chỉ có chút gel bôi trơn, người nọ một phát đâm thẳng vào trong, Châu Mẫn đau đến lợi hại, nhưng vẫn thoát ra tiếng thở dốc mê người. Hai người trong phòng trước khi cử hanh hôn lễ như vậy ngang nhiên làm tình, quần áo cũng không cởi hết, Châu Mẫn chỉ đơn giản kéo quần xuống lộ ra cái mông, Lạc Vũ còn lợi hại hơn, chỉ mở mỗi khóa quần, khung cảnh dâm mỹ vô cùng, khoái cảm triền miên, đến khi có người bước vào gọi cả hai ra tiếp khách thì chỉ nhìn thấy Châu Mẫn ngồi tựa trên ghế sắc mặt hồng hào, còn Lạc Vũ vẫn khuôn mặt than đang chỉnh quần áo, chuẩn bị ra ngoài. Lúc đi ngang Châu mẫn cuối xuống nói nhỏ gì đó vào tai Châu Mẫn, chỉ thấy cậu sắc mặt trắng bệch, còn Lạc Vũ thì nhếch miệng đi thẳng ra ngoài.

Lúc tiến hành hôn lễ, Châu Mẫn đứng canh Lạc Vũ chợt nhìn thấy một tia đỏ lóe qua, chưa nghĩ gì liền cứ thế lao ra, ngực cảm thấy đau xót, xung quanh như không còn nghe thấy gì nữa, khuôn mặt người đó gần ngay trước mắt, rất muốn rất muốn chạm vào gương mạt này, rất muốn rất muốn nói cho hăn biết cho dù hắn là tiểu bánh bao nộn nộ, hay là nam nhân anh tuấn mình đều yêu, rất muốn rất muốn trở thành cô dâu trong hôn lễ này, cùng hắn nắm tay nhau, mãi tới bạc đầu.

– Cậu… cậu có còn nhớ không?

– Cậu đừng cử động xe cấp cứu sắp đến rồi.

– Không kịp đâu, trong túi áo minh…

– Này là cái gì?

– Nhẫn… nhẫn cầu hôn a~

– Chẳng phải cậu hứa sau này sẽ gả cho mình sao? Cho cậu đó đeo vào đi, chúng ta động phòng cũng làm rồi cậu còn ngượng ngùng sao?

chỉ nghe tiếng người kia khóc.

– Cậu …có thể ….vì …..mình mà rơi nước mắt mình…. rất…… vui, như vậy… chứng… tỏ trong… long cậu…. cũng ….có mình….Em …. yêu…anh, yêu…anh… tới chết…

Một tiếng thét xé lòng vang lên. Sau đó đám cưới bị hủy bỏ, từ đó bên tai chủ tịch Lạc Thị có thêm một chiếc hoa tai hình nhẫn.

Hoàn

Tuyệt sắc nam nô—Chương 5


Lâu quá không edit lại, chắc bộ này bị lãng quên luôn rồi, nhưng thôi ta cũng ráng cày cho cái ổ rắn bẩn bỉ bựa này có được một bộ hoàn, ta quay lại rồi nè, mọi người biết ta là ai hôn? ≧✯◡✯≦✌

Chương 5

“Mắt nhắm làm ngơ, tai không nghe vị tĩnh, thần không nói vị mặc, tâm không tư vì ngu.” (*)  Hạ Hầu Diễm tự giễu mượn thơ nhàn nhã giữa trời không mà ngâm nga .

(*)  4 câu này nghĩa lần lượt : ” mắt nhắm không thấy, tai điếc không nghe, môi lặng im không nói, lòng ngốc nghếch không nghĩ suy”. Ta vốn muốn kiếm bản thơ chữ hán cho vào để nhìn cho nó văn vẻ dù sao em nó nói câu này cũng là thể hiện sự tuyệt cọng khổ đau của em nó, nhưng khổ cái ngu tiếng hán, dù đã và đang học tiếng trung, các nàng thông cảm cho ta a~~~ *oa oa oa*,*cắn khăn*.

“Công tử, vì sao nói ra những lời này?”

-” Ta chỉ là nhàn rỗi quá ngâm chút thơ tiêu khiển thôi, ngươi đừng để tâm.” Hạ Hầu Diễm yếu ớt cười, suốt thời gian qua, trước mặt Truật Ngôn lúc nào y cũng phải làm bộ dáng vân đạm phong khinh, sợ để Truật Ngôn phát hiện.

– “Ngươi không phải là nên đi tới giáo trường rồi sao?”

– “Đúng vậy, nhưng.. công tử, người dạo gần đây gầy đi rất nhiều, để Truật Ngôn nhìn người dùng bữa sáng xong rồi sẽ đi.”

“A?”. Mất một lúc Hạ Hầu Diễm mới hiểu được ý tứ trong lời nói của Truật Ngôn, không khỏi bật cười tự giễu chính mình.

“Phải không? Ta như thế nào lại chưa ăn xong?” Mười ngón tay hướng trên bàn tìm tòi, nâng lên bát, quả nhiên vẫn còn chút nặng.

-“Ngài thay đổi.” Truật Ngôn nói ra kết quả quan sát mấy ngày nay của mình, lo lắng nhăn lại mày rậm, “Truật Ngôn còn nhớ rõ ngài dù ở hoàn cảnh nào cũng tự giữ gìn bản thân , nay thoạt nhìn thực không được tốt cho lắm.”

-“Có sao?” Hạ Hầu diễm buông bát, chuyển sang sờ sờ hai gò má của mình, ra vẻ khó hiểu: “Ta nghĩ hết tám phần là do chính mình còn thương nhớ tộc nhân của mình, ngươi cũng nên biết, muốn quên đi vẫn cần một đoạn thời gian, không cần quá lo lắng cho ta.”

Truật Ngôn nghi hoặc nhìn Hạ Hầu Diễm, dựa theo tính tình chủ tử, thời gian một tháng còn không đủ cho người phai nhạt đi sao? Y theo hầu chủ tử đã nhiều năm, chứng kiến hết thảy nhất cử nhất động của người, y căn bản là không tin chủ tử vì do này mà phiền chán không vui, y thừa biết chủ tử căn bản không đem việc Khiết Đan bị diệt đưa vào trong mắt, nhất định là có lý do khác.

“Ngươi nhanh đi giáo trường đi, đừng để lỡ thời gian.” Hạ Hầu Diễm lên tiếng đánh vỡ Truật Ngôn trần tư, y một tay bưng lên bát, một tay cầm muỗng múc cháo đưa lên miệng.. “Ta sẽ hảo hảo dùng bữa, ngươi mau đi, đừng để cho người khác nói ngươi thị sủng mà kiêu, đem lại nhiều phiền toái.” Nói xong lại đưa tiếp một muỗng lên miệng để chứng minh. Truật Ngôn sau khi được chủ tử cam đoan, mới phóng tâm mà thả người lấy khinh công hướng giáo trường chạy vội. Lắng nghe bên cạnh đã mất tiếng người, bàn tay đột nhiên buông ra bát , khởi động thân thể dò đường trở về phòng.

Nhờ có sự giúp đỡ của Truật Ngôn đã giúp cho y rất nhanh có thể nhớ rõ phương vị, có thể tự đi qua lại từ sương phòng đến hậu viên. Y sau này mới biết được, Tây Môn Độc Ngạo đưa y đặt tại một góc thiên viện của Trấn Viễn phủ ít người qua lại, này lại là việc duy nhất hắn làm giúp được cho y.

-“Ngươi chẳng phải là đã đáp ứng hắn dùng tốt thiện(*) , chẳng lẽ ngươi muốn nuốt lời?” thiện là bữa ăn . như tảo thiện – bữa ăn sáng , ngọ thiện – bữa ăn trưa , dạ thiện – bữa ăn tối .

Lại là hắn! ” Phương Bắc không có địch nhân cho ngươi quan tâm sao?”

Vì cái gì hắn luôn đến nhiễu loạn thời khắc yên tĩnh của y? Chẳng lẽ tướng quân Đại Đường mỗi người đều giống như hắn thực rảnh rỗi, mỗi ngày không cần đến quân doanh kiểm tra, lại nhàn rỗi không có việc gì làm?  (ý em nó chửi xéo anh ăn no rảnh mỡ không có gì làm cứ theo em nó làm phiền, đáng đời anh, đồ biến thái *hắc hắc*)

-” Càng lúc càng làm càn .” Dạo gần đây hắn mới thấy y lộ ra ý chống đối với mình, là sắp không chịu nổi rồi đi. Tây Môn Độc Ngạo rất là chờ mong, lời nói ra chính là cố tình không buông tha người, “dám can đảm nói với ta như vậy.”

Hạ Hầu Diễm không nói gì , từ từ nhắm lại hai mắt. Y tự biết bản thân có bao nhiêu bất mãn, đáng tiếc lại gặp phải hạng người như Tây Môn Độc Ngạo, y dù có phản kháng cũng chỉ có bị chèn ép mà thôi, muốn phát tác cũng không được, chỉ có thể phản kháng duy nhất trong  suy nghĩ mà thôi . Hắn có thể lợi dụng Truật Ngôn khống chế ngôn hành của y, nhưng cũng không khống chế được suy nghĩ của y.

“Ngồi trở lại đi.” Tây Môn Độc Ngạo đã ngồi xuống cùng y ở vị trí mặt đối mặt, hắn ra lệnh y trở lại trước bàn thạch, hoàn toàn không có ý nhân nhượng.

“Ta không đói bụng.”

‘’Ngồi xuống ăn cho xong!” Hạ Hầu Diễm không có sự lựa chọn đành phải lần mò trở lại chỗ ngồi, trong khoan mũi tràn ngập hương khí đồ ăn sáng, nhưng một chút khẩu vị cũng không có.

“Ta thật sự không đói bụng.”

” Không đói bụng cũng phải ăn.” Tây Môn Độc Ngạo cầm lấy bát không ở một bên tự mình múc lấy một chén chúc.

“Ta cùng ngươi ăn.”

Hạ Hầu Diễm nghe vậy sửng sốt, bồi y ăn? Trong lúc hoảng hốt, y nghe thấy tiếng đũa gỗ chạm vào bát vang lên. Thật sự cùng ăn?

” Như thế nào? Không lẽ còn muốn ta uy ngươi?” ngữ khí trêu chọc vô thương (không thương tổn) lần đầu xuất ra từ miệng Tây Môn Độc Ngạo, thanh âm tuygiống nhau, lại làm cho Hạ Hầu Diễm không dám nhận định lời này thật sự là từ miệng hắn đi ra . Y không phải là hậm hực lâu rồi mới sinh ra ảo giác?

” Há mồm.” Tây Môn Độc Ngạo mệnh lệnh nói. Không phải ảo giác! Miệng bị nhồi phồng to toàn là đậu hủ khiến thần trí bị kinh ngạc đến thất thần của y hồi phục lại, này không phải ảo giác đi! Hạ Hầu Diễm nuốt xuống đậu hủ, lại xác định bên cạnh y thật sự có người, mà người kia thật là Tây Môn Độc Ngạo. Nhưng là……

” Tái há mồm. ‘’

‘’Ta…… Ngô.” bị cường ngạnh nhét vào miệng đầy cải trắng rau xanh, Y căn bản nói không nên lời.

” Ăn nhiều một chút, ngươi rất gầy. “ Càng uy càng cảm thấy hứng thú, Tây Môn Độc Ngạo buông luôn bát của mình xuống, cũng không quản mình ăn đã no chưa, chỉ lo ngồi chăm chăm uy thức ăn vào miệng Hạ Hầu Diễm, đùa vui đến không để ý gì.

“Đủ, đủ.” Cuống quít vung tay cuối cùng bắt được thủ phạm đang không ngừng đưa đồ ăn tiến miệng y, hại y suýt nữa thở không nổi .

“Vì cái gì? Cái gì vì cái gì? ‘’ ‘’Ngươi không lẽ đến đây cũng chỉ để xem ta dùng tảo thiện, rốt cuộc có mục đích gì?” ban ngày ban mặt , chẳng lẽ hắn còn muốn……

“Ta rốt cuộc vẫn là phàm nhân, đừng đem ta nghĩ thành lợi hại như thế.” Nhìn y sắc mặt  lúc trắng lúc hồng , không cần phải nói hắn cũng đoán ra y suy nghĩ cái gì, Tây Môn Độc Ngạo buồn cười nói rõ. ” Ta ít nhất cũng cần khoảng một canh giờ nghỉ dưỡng rồi mới có thể “đi vào”.

‘’Ngươi……” không dự đoán được hắn sẽ nói ra lời ái muội vô vị như thế, Hạ Hầu Diễm đang còn không biết như thế nào ứng đối mới tốt, sắc mặt liền như thế hồng một mảnh. Thanh âm của hắn luôn khiến y cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nguyên lai y cũng có loại vẻ mặt này. Tây Môn Độc Ngạo tựa như người nghèo khổ cả đời tìm kiếm bảo vật lại phát hiện ra một cái kho báu thật to vậy, hắn thật sự ngạc không ngờ có thể nhìn thấy trên mặt y có thêm loại biểu tình khác ngoài sợ hãi, chân chất đến chọc người bật cười. Thú vị. Hắn như phát hiện ra một trò chơi mới, con ngươi đen sáng lấp lánh đầy hứng thú, ý đồ đào ra càng nhiều vẻ mặt thú vị khác của y. Vẫn nghĩ đến thấy y thống khổ thì hắn sẽ vui vẻ , đúng vậy , ngay từ đầu quả thật là như thế, ai biết sau lại có cái thú vị lớn hơn như vậy, chẳng những không có ý nghĩa , ngược lại hại Y tổn hại đến mắc bệnh. Hiện tại tốt lắm, phát hiện biểu tình khi Y túng quẫn thú vị đủ để làm hắn vui vẻ như thế, có lẽ hắn nên tìm chút tân ngoạn pháp . Trước nay hắn luôn thích vẻ mạt thống khổ của y, nhìn y thống khổ hắn lại càng vui vẻ, vốn dĩ ngay từ đầu là như thế, càng về sau lại càng thú vị, nhưng không ngờ vui đùa quá trớn lại khiến y bị tổn hại đến nỗi sinh bệnh. Hiện tại tốt rồi, hắn chợt phát hiện biểu tình túng quẫn của y lại càng thêm thú vị, càng làm hắn vui vẻ, có lẽ hắn nên đối y ngoạn theo cách khác a~

* Móa cha này này S, S chắc luôn, tội bé Diễm có gì nhọ bằng mình éo phải M mà lại bị 1 thằng S khốn nạn yêu đâu.

” Lại tái ăn thêm một ngụm.” Tây Môn Độc Ngạo thừa dịp y thất thần, xoay cổ tay ngăn ngăn cản tay y tiếp tục uy thực.

“Tây Môn…… Ngô.” miệng lại bị tắc đầy đồ ăn, hai gò má y lại vì  khốn quẫn mà càng hồng, Hạ Hầu Diễm vội vàng nghiêng về phía sau kéo ra khoảng cách.

“Ta thật sự ăn không nổi ! “

“Đem chúc uống xong ta sẽ bỏ qua cho ngươi.” Tây Môn Độc Ngạo đưa ra điều kiện. Hai vai thùy hạ, không thể không thỏa hiệp, Hạ Hầu Diễm bưng lên bát một ngụm rồi một ngụm rầu rĩ uống chúc, cuối cùng rốt cục đem một chén chúc uống sạch .

“Ta như vậy có thể lui xuống chưa?” Hạ Hầu Diễm hỏi.

“Chờ ta ăn xong, ta sẽ đưa ngươi trở về phòng.”

“Đa tạ hảo ý của ngươi, ta có thể tự mình trở về.” Đứng dậy sờ soạng phương hướng rời đi, không dám tái cùng hắn ở một chỗ. Sợ lại cùng hắn đối mặt thì không biết lại có nguy cơ gì sẽ xảy đến nữa. Tại thời điểm an tĩnh,  tâm treo giữ không trung, từng động tác đều mang theo lo lắng, còn có sợ hãi chính mình có thể hay không thuận lợi rời đi , bình yên qua khỏi chuyện này .

“Ngồi xuống .” Nhất định phải buộc hắn mở miệng ra mệnh lệnh mới bằng lòng ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao? ” Tính tình của ngươi thực cứng đầu.”

“Ta  mới không có.” Hạ Hầu Diễm khẽ giọng kháng nghị. Nói y cứng đầu sao? Cuộc đời này lần đầu tiên bị người khác nói bản thân cứng đầu. Hạ Hầu Diễm không cho là đúng, thân thủ quyết định là sẽ tự mình trở về, trong lòng biết rõ mình kháng cự sau nhất định sẽ bị hắn trả thù, nhưng chính là không chấp nhận được chính mình lại thuận theo hắn, y thật là chịu đủ ngày đêm bị lăng nhục rồi  .

“Ta nói ngươi đứng lại đó .” Trong chớp mắt , Tây Môn Độc Ngạo đã ôm lấy y, dám đem hắn bức rời khỏi ghế đá, “Ngoan ngoãn yên tĩnh đi , hôm nay ta không muốn cùng ngươi tranh cãi.”

Hạ Hầu Diễm tâm căng thẳng , hai tay y xoắn chặt vạt áo, đơn giản ngồi ở trên ghế đá bất mãn không buồn hé răng . Đây là lần đầu tiên họ cùng một chỗ mà lại hòa bình thế này . Tây Môn Độc Ngạo buông mộc đũa, lấy khủy tay chống cằm nhìn chằm chằm Hạ Hầu Diễm đối diện đang cúi đầu không nói. Bị bầu không khí xa lạ này làm cho thở không nổi, Hạ Hầu Diễm nhịn không được hít sâu một cái, động tác hai vai rung động rất nhỏ bị Tây Môn Độc Ngạo xem vào trong mắt.

” Ngươi rất sợ ở cùng ta ?” Hạ Hầu Diễm không có trả lời, hãy còn xoắn chặt vạt áo phía trước . Nhiều lời chính là nhiều thêm tranh chấp, cuối cùng vẫn là khổ chính mình, vẫn là không nên nói nhiều, làm ít sai ít, miễn cho bản thân lại bị kích khởi tính tình, không ngăn được miệng mình lại phải chịu khổ. Hạ Hầu Diễm tuy rằng là nghĩ như vậy, lại vẫn nhịn không được cho ý niệm đáng buồn trong đầu , y thở dài.

” Đừng có xoắn  nữa.” Tây Môn Độc Ngạo cầm hai tay xoắn chặt đến hồng lên của y.

” A….” động tác xoắn y đột nhiên bị chế trụ, Hạ Hầu Diễm thoáng chốc hoàn hồn,khuynh đảo về phía sau , lập tức thấy cả người sắp bị té xuống đất. “

a –“ Một bàn tay lớn đột nhiên xuất hiện ở sau lưng y, ổn định lại cơ thể y, lời mang ý cười: ” Ngươi không không thể cẩn thận một chút sao?” Cảm giác trên mặt y có hơn một hơi thở, nhắc nhở khoảng cách hai người hiện không cách nhau là mấy, Hạ Hầu Diễm ngực như là bỗng nhiên bị người bóp nghẹn một cái.

“Phóng…… ngươi mau buông ra?” Tây Môn Độc Ngạo tiếp lời y,” Ngươi không còn lời khác để nói à?”Nói lời cảm tạ sẽ chết sao? Chẳng phải hắn vừa giúp y không bị ngã xuống đất bị thương sao?

“Ngươi…… nếu để cho người ta thấy sẽ không tốt.”

‘’Ngươi cũng để ý ánh mắt người khác?” Tây Môn Độc Ngạo khơi mi, ngữ khí mang ý châm chọc,” Ngươi mắt vốn không thể nhìn, để ý như vậy chẳng phải quá dư thừa?”

Lục mâu đầu tiên là ngạc nhiên đến tê liệt, cuối cùng khép hờ lại, y vốn đã tận lực nhẫn đến cực điểm, cuối cùng cũng vì lời nói châm chọc của hắn mà bộc phát :”Ngươi nói đúng, ta cần gì phải để ý, ta mắt không thể thấy, muốn để ý cũng không được, một kẻ vô dụng như ta, lại chẳng còn giá trị gì, ngươi tại sao không vứt bỏ ta đi.’’

“Ta muốn ngươi, ta cũng không phóng!” Chấp nhất như vậy trước nay chưa bao giờ có, chính vì người này mà tâm hắn mà sinh ra loại chấp niệm này, hắn lại không phát giác, lại càng không hiểu vì sao!

Hạ Hầu Diễm khó chịu trong lòng đến hô hấp cũng cảm thấy khó khăn. Y thật không rõ, đường đường là Đại Đường tướng quân oai phong lẫm lẫm, lại vì cái gì mà hao hết tâm tư đi tra tấn y, một kẻ mù a? Không thù không oán, vì cớ gì chèn ép y như vậy, vìa cớ gì bản thân lại lưu lạc đến mức trở thành món đồ chơi trên tay, mặc người đùa bỡn, vì cái gì a~?

“Nhớ kỹ cho ta, nếu ngươi dám nghĩ đến tự làm tổn thương chính mình, lúc đó đừng trách ta giận chó đánh mèo, trút hết mọi tội lỗi lên tên nô tài trung thành của ngươi, ta nói được nhất định làm được !”

Lời nói khẽ bên tai, lại mang mười phần uy lực, cứ quanh quẩn bên tai của y, dần dần biến thành băng tiễn giá lạnh đâm vào tâm y. Hắn bỏ đi lưu Hạ Hầu Diễm tứ chi như đông lại, y chỉ thấy choáng váng vô lực, trong lòng lại càng thêm vô cùng khổ sở

. ==================

“Ha ha a , ta nói này Hồng Lý, phương pháp ngươi để ý một người cũng quá mất mặt xấu hổ đi , không biết là vô cùng ngu ngốc sao? Thật sự là dọa người a, thân là bạn tốt của ngươi ta thật cảm thấy phải thay ngươi mà xấu hổ a~.”

Âm thanh cười duyên chợt lạc đi , lập tức phun ra lời đùa cợt khó chịu, to gan lớn mật dám châm chọc vị tướng quân chức cao quyền trọng – Tây Môn Độc Ngạo. Khắp thiên hạ cũng chỉ có một người dám thẳng thắng  hô tục danh của hắn như vậy, còn không sợ chết mà luôn miệng tuôn ra mấy câu trào phúng.

“Muốn mạng nhỏ thì  liền ngậm lại cái miệng của ngươi, Ly Hưu .”

“Ta sợ a.” thân thể tinh tế mềm mại run run như cành liễu trong gió, đôi mắt đẹp vừa chuyển, mũi chân điểm nhẹ, thoáng chốc thả người bay vọt tiến vào trong ngực rộng mở không phòng bị của Tây Môn Độc Ngạo, yêu kiều  ngồi trên một bên chân hắn, đầu tựa vào vai rộng lớn của hắn. Xoay xoay cái áo choàng nói, “Ngươi thật sự nóng giận với người ta sao .”

“ Không sợ ta ngay chỗ này ăn ngươi sao?” mày rậm lười lười nhướng một cái , Tây Môn Độc Ngạo vẻ mặt bình thản, thái độ lạnh nhạt như tượng nhân, phảng phất giờ phút này người ngồi là ngồi trên chân của nam nhân khác, cùng hắn không quan hệ .

“Có thể a, ta miễn phí dâng tới cho ngươi ăn, tướng quân đại nhân. Chỉ cần ngươi xem Ly Hưu ta hơn cả bàn đồ ăn sáng này, tự nhiên muốn làm gì cũng được.” nói xong, nàng nghiêm túc khởi đôi môi đỏ mọng đại khai mời tận cửa . Nhưng Tây Môn Độc Ngạo lại giống như liệt nữ trinh tiết, hai ngón tay ngăn trở mỹ vị đưa lên tận cửa mà không động tâm , còn dời ra một khoảng cách xa nhất có thể.

” Đừng hồ nháo.”

“ A! Hồ nháo là ai a?” Ly Hưu nhăn nhăn mặt chun lên cái mũi, phun ra âm thanh,” đứa nhỏ mĩ như vậy, ngươi thế nhưng không thèm hỏi ta lấy một tiếng, liền đem người ta ăn đến nhất kiền nhị tịnh .”

Tây Môn Độc Ngạo, một bộ dáng lạnh lùng uy nghiêm, chậm rãi hừ ra băng lãnh cất lời:” Ta đưa, ngươi dám thu sao?”

“Ách……” Ly Hưu thu hồi biểu tình không đứng đắn lúc trước, cương quyết nói,” ngươi bản thân dùng từ từ, không cần lưu phần của ta. “Lúc nóng lúc lạnh như vậy, thực khiến người bất an a~

. ” Y chỉ có thể là của ta. Chắc chắn.”

“ Ta biết, chỉ cần nhìn cũng đủ biết, còn cần ngươi nói sao? Ngươi a, khó được người có thể câu ra một chút lương tâm của ngươi, làm cho ngươi trông giống người một chút, vậy mà ngươi lại còn ngu ngốc không biết lấy lùi làm tiến, cứ như vậy chỉ chuốc lấy y đối ngươi hận ý càng sâu, thật sự không biết trong đầu ngươi rốt cục chứa cái gì, không lẽ ngoài trừ binh pháp chiến trận, ngươi một chút cũng không hiểu cái gì là ôn nhu, nhu tình mật ý một chút cũng không biết sao?”

“Ách…Cái đó…là làm như thế nào?”

Đôi mày như liễu khẽ động :” Thiên a~ , ở kinh thành ngươi là như thế nào làm cho công chúa mê luyến ngươi, khóc la hét không phải ngươi thì không xuất giá a~?”

“Đó là chính nàng tự làm loạn, ta vốn không để tâm, như thế cùng ta cũng chẳng có quan hệ gì.” Tây Môn Độc Ngạo không để ý lắm.

” Đương nhiên là có quan hệ a.” Ly Hưu cười khanh khách không ngừng. Nghe được tiếng cười Tây Môn Độc Ngạo nhíu mày, nữ nhân này có thể hay không bỏ cái tật xấu cười quái dị cùng cái tính thừa nước đục thả câu. Tây Môn Độc Ngạo đại chưởng chụp lên mặt của nàng, đẩy ra.

” Muốn cười liền lăn ra xa một chút.”

“Như thế nào lại vô tình như vậy nha?” vừa cười vừa lấy ra tay hắn, Ly Hưu rốt cục nói đến trọng tâm,” người ta mang tin tức từ kinh thành đến cho ngươi nha? Thật là! ”

“ Tin tức gì?” “Hoàng thượng quyết định đem nữ nhi bảo bối cuồng dại duy nhất của hắn tặng cho ngươi làm đồ ăn. Chúc mừng a, PHÒ MÃ GIA.”

Tây Môn Độc Ngạo nghe vậy, mày rậm nhíu càng chặt :” Tên hoàng đế chết tiệt ngu xuẩn.” “Nga nga nga, ngươi đây chính là tội đại nghịch bất đạo nha.”

“Ly Hưu, ngươi câm miệng.” Tây Môn Độc Ngạo thoáng trầm tư rồi lên tiếng hỏi,” này là chủ ý của Lý Lâm phủ? Lão tặc này vẫn còn ý muốn lợi dụng thế lực Đại Đường này để lôi kéo ta, đáng giận.” Tây Môn Độc Ngạo vung tay ý bảo Ly Hưu trở về chỗ ngồi .

” Ngươi muốn thú nàng sao?” nhanh chóng thả người bay về chỗ cũ, Ly Hưu thần tình nghiêm túc hỏi.

” Không.” không chút do dự cự tuyệt, hắn căn bản ngay cả bộ dáng công chúa là gì cũng chưa chú ý qua.

“Ngươi có biện pháp gì để kháng chỉ?” Ly Hưu vừa hỏi đã nói vào trọng tâm, Tây Môn độc ngạo nhíu mày trầm tư một hồi lâu, đột nhiên mở miệng hỏi:” Chẳng lẽ ngoài ta ra, không còn ai khác phù hợp sao?”

“ Ha ha, ha ha a……” Ly Hưu cười đến run rẩy hết cả người, muốn dừng cũng dừng không được.

“Ly — Hưu!” “ Thất, thất lễ, ha ha, ta chỉ là nghĩ đến hai cái tên ngu ngốc kia liền nhịn không được muốn cười, ha ha a!” thân thủ liên tiếp lau lệ, Ly Hưu cười đến suýt nữa thở không ra hơi.

” Ngươi là chỉ……” thấy nàng gật đầu, Tây Môn Độc Ngạo cũng không cần giải thích, trong lòng liền hiểu rõ, “Nếu như, hoàng thượng có nhiều nữ nhi có thể gả đi như vậy, hai người kia tuyệt đối trốn không khỏi sắp đặt của Lý Lâm phủ.”

“A A……hai cái tên* chân chất ngu ngốc kia, thật sự là trung thực thẳng thắng đến không còn gì để nói, chỉ tiếc Lão Tử hoàng đế chỉ có một nữ nhi, mà nàng vừa lúc lại ái mộ ngươi, trấn viễn tướng quân anh dũng của chúng ta nha.”

*chú thích cho nàng nào thắc mắc hai người được nhắc đến phía trên là ai? Đai Đường có 3 vị tướng quân trấn ở ba phương, cha tây môn trong truyện này trấn phương bắc, hai tên kia ở đây là hai vị tướng quân còn lại, truyện này nằm trong hệ liệt Phong Hỏa Tình Duyên, nên trong tình tiết truyện sẽ có nhắc đến các nhân vật trong truyện khác cùng hệ liệt.

“ Câm miệng.” Hắn đã đủ phiền, nàng còn dám bỏ đá xuống giếng!

” Nội trong vài ngày nữa, chắc sẽ hạ chỉ công bố thiên hạ.” Ly Hưu nói.

” Muốn đưa ta vào thế chuyện đã rồi sao?”

Nàng gật đầu,” Đúng là như thế.”

“ Ly Hưu.” Tây Môn Độc Ngạo thần sắc ngay lập tức trở nên âm tà, tuấn mỹ mà lạnh lẽo, xung quanh như có sát khí lan tỏa, dấy lên phong ba bão táp, ẩn như biển lặng trước phong ba, như loài báo lặng im quan sát con mồi, chờ một kích đem con mồi nuốt trọn. Ly Hưu ngay lập tức cảnh giác, sắc mặt nghiêm túc, quan sát gương mặt nhìn qua có vẻ nhàn nhã của bạn hữu. Tuy nói hai người giao tình đã nhiều năm, nhưng nàng khi đối mặt với hắn vẫn là thời thời khắc khắc đề phòng, lo sợ chính mình một giây sơ suất sẽ bị báo tử một ngụm ăn luôn, chính mình chết như thế nào cũng không kịp biết.

“Trước khi thánh chỉ kịp ban xuống, làm cho nữ nhi hoàng đế hương tiêu ngọc vẫn* , ngươi cảm thấy như thế nào?”

*hương tiêu ngọc vẫn: chết

“Ta hiểu rõ ý của ngươi.” Ly Hưu gật gật đầu, biết bước tiếp theo mình nên làm như thế nào,” Bất quá, lần này ta đến là có một việc muốn ngươi đáp ứng.”

Tây Môn Độc Ngạo khơi mi, cũng không có ngoài ý muốn quá lớn, phảng phất như đã biết rõ từ trước:”Ta sớm đoán ra ngươi tự thân xuất mã đưa tới tin tức tuyệt không đơn giản .”

Ly Hưu  thừa nhận điểm đầu, ” Vô luận như thế nào ngươi đều phải đáp ứng ta.”

“Chỉ cần không quan hệ đến Hạ Hầu Diễm.”

“Yên tâm, ta không có ý định cùng ngươi động can qua, tổn thương giao tình hai bên.”

Hắn gật đầu, buông tay chờ nàng nói câu sau.Chỉ thấy thiếu phụ xinh đẹp bỗng nhiên trở nên dữ dằn, cắn chặt hàm răng hận ý khó nén nói: ” Ta muốn Truật Ngôn.”

Truật Ngôn? Không dự đoán được nàng cùng Truật Ngôn có liên hệ gì , Tây Môn Độc Ngạo sửng sốt, tay chống má, hướng ngoài cửa trước quát:” Truyền Truật Ngôn hồi phủ gặp ta.”

-Là

Bên ngoài lập tức nghe được một âm thanh hưởng ứng, cùng tiếng bước chân vội vã xa dần. ” Mang hay không mang hắn đi là chuyện của ngươi, ta không can thiệp.” Ly Hưu gật đầu.

” Ta sẽ y theo lời ngươi đi làm, cứ việc yên tâm.” Tây Môn Độc Ngạo vuốt cằm không đáp, đứng dậy rời đi, hắn thực sự không hề có ý định can thiệp vào ân oán giữa Ly Hưu và Truật Ngôn, người hắn trước giờ để tâm chỉ có một — Hạ Hầu Diễm.

Muốn thú lão bà- chương 2- trung


Chương 2- trung

2. Nguồn gốc cái tên.

Buổi sáng ngày thứ 3 sau khi Thần Hi của chúng ta xuyên thành Vương Gia Bảo, Gia Bảo cái tên nói lên vị trí của Thần Hi trong cái nhà này mà, chính là mặc người chà đạp a~~. Y có từng hỏi qua phụ thân vì sao đặt cái tên này cho y, mỹ nhân liền nói một câu tra lời khiến y muốn phun huyết:

– Vì Bảo Bảo là nhỏ nhất nhà nga, với lúc cha nhặt được ngươi thì ngươi liền không nói được, lại không biết chữ ta biết làm sao bây giờ, ngày ấy khi ta nhặt được nhị ca của ngươi cũng muốn đặt tên hắn là Gia Bảo thế nhưng hắn liền cự tuyệt bảo có tên rồi, lại chẳng chịu kêu ta là phụ thân làm ta đau lòng không thôi, may mà có Minh Nguyệt ” khuyên bảo” hắn mới chịu gọi ta là cha.

-…..

-Lúc ta nhặt được quản gia, muốn kêu hắn là Gia Bảo hắn cũng không chịu nói mình có tên rồi.

-……

– Đến lúc nhặt được tiểu Hoa, thì đại tỷ ngươi nói nàng đặt tên cho nó rồi không phiền đến ta, cũng may còn có con nga. Còn có….thỉnh lược một đống thú cưng nữa.

Tên này ngay cả con mèo cũng không thèm nhận, không ai thèm mới rới lên người y, TMD tình huống cẩu huyết gì đây hả trời.

-Hài tử biết nói thật là không chịu vâng lời, cho nên cha luôn thương Bảo Bảo nhất nhà nha.

– Cha kì thực ta có tên.

– Nga??

– Ta tên Thần Hi.

-Sao trước đây chưa nghe con nói qua?

– Cha trước đây con không nói được. =.=”

– Nga.

– Sau này cứ gọi con Thần là được.

– Nhưng ta gọi Bảo Bảo quen miệng rồi a~, ta cũng thích tên Gia Bảo nữa không đổi được không? Với tên Gia bảo cũng rất hay mà, chứng tỏ con là bảo bối của cả nhà nha.

Lão tử đã ba mươi =-=

– ……

– Bảo Bảo ý con cũng chê tên ta đặt sao?

– …..

– Ta là cha con nha.

-…….

– Bảo Bảo~

-……….

– Cung nhi, tiểu Nguyệt Nguyệt, Lăng Lăng, A Phong, Tử Trúc, oa oa oa các ngươi mau đến đây a~~~, huhuhuhuhuhuhu.

– Có việc gì, phụ thân sao ngươi lại khóc nha? Tên mặt than xuất hiện đầu tiên.

– Tiểu Bảo này là có việc gì?- Lão tỷ khủng bố xuất hiện.

– Đại ca huynh sao vậy? Độc tố tái phát?-Tam thúc quả là lương y nga.

-Có cướp sao? Cháy nhà? Đạo tặc? -Quản gia hồ ly cũng xuất hiện rồi nga.

Còn Lăng Lăng đâu rồi nha, dường như cảm giác được sự tìm kiếm của lão cha, quản gia liền nói:” Ta tiểu thư đêm qua thức viết sách nên vẫn chưa dậy ạ.”

Lão cha làm bộ mặt bừng tỉnh đại ngộ, liền oa một cái nước mắt lưng tròng, nhìn về phía mọi người.

– Tiểu Bảo ức hiếp ta. T_T

-…….- (╯-_-)╯╧╧  đệt lão tử ăn hiếp ngươi khi nào.

– Nó còn không để ý đến ta.

 -……-( ̄_ ̄|||)

– Còn chê tên ta đặt cho nó, cũng gọi nhiều năm vậy rồi, giờ lại nói mình có tên rồi, hài tử biết nói thật không đáng yêu.

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, nhìn ta đầy thương cảm, tên mặt than liếc xéo ta không thèm nói, quay qua dỗ dành tiểu mỹ nhân.

– Thôi  Bảo Bảo ngoan đừng cãi lời phụ thân, y trong người còn bệnh không thể xúc động.

-…….- Xúc động ***** y rõ ràng là giả vờ.

– Thằng oắt con này, có cái tên thôi việc gì ngươi lại như vậy, ngươi là con cha thì tên do cha đặt là đúng rồi- Lão tỷ nói xong cũng xoay qua hống lão cha vui vẻ.

-…..- Ta không phải con hắn, nếu đều là con sao chỉ có mình ta ” được” đặt tên.  (╯-_-)╯╧╧

– Meo….meo…meo- A Hoa cũng kêu hai tiếng xoay mông bỏ đi- ta là mèo ta cái gì cũng không biết ╮( ̄▽ ̄)╭

– Mạng ngươi là do ta cứu, người cũng là ta dưỡng, phụ thân lại cha ngươi, có cái tên mà ngươi cũng cãi, ngại tiền tiêu vặt quá nhiều sao?- tên mặt than cũng lên tiếng.

Tên của ta cùng tiền tiêu vặt liên quan gì đến nhau ( ̄_ ̄)

– Tiểu Bảo khỏe rồi, có sức cãi cái chuyện vớ vẩn này rồi thì chúng ta đi luyện võ nào.- Vừa dứt lời liền lôi y kéo đi.

Tên của ta đó là tên của ta nha sao lại gọi là vớ vẩn, á hình như mình quên mất vế sau ∑( ° △ °|||).

– Á!….. Không…không ta không luyện.

– Hừ- tiếp tục kéo đi.

– phụ thân cứu con….- nhưng lúc này phụ thân thân yêu của y đã bị tên mặt than nào đó dắt đi ăn sáng, y cũng chưa ăn sáng nha TVT.

– Cung nhi, hình như ta nghe tiếng Bảo Bảo gọi, nó sẽ không sao chứ?

– Học võ thôi mà nó sẽ bị sao chứ, với người nghe lầm rồi nó không có gọi ngươi. Nào ăn điểm tâm đi, là sáng sớm ta sai Thu nhi sang Tô ký ở thành đông mua đó, không quá ngọt ngươi có thể ăn.

– Ân, ngon a~.

Nhìn một bên thì khanh khanh ta ta, ngoài hậu viện thì gà bay chó sủa, than khóc đầy trời, quản gia lắc đầu thở dài, tiểu công tử hảo đáng thương a~~

Chiều tối hôm đó sau khi Thần Hi lết được cái thân tàn ma dại về phòng thì tam tỷ ghé qua, một bộ chuyện gì ta cũng biết, nhìn y đầy cảm thông sau đó cười tà nói có một bí mật muốn cho y biết:

– Tiểu đệ à, thấy đệ đáng thương như vậy tỷ cho người biết một bí mật nga, trong cái gia đình này ai ngươi cũng có thể đắc tội, duy chỉ có cha là không được nha, tuy nhìn bề ngoài y có vẻ ngốc ngốc đáng yêu, nhưng ngươi nghĩ coi một thân thủ đoạn của đại tỷ với nhị ca là do ai dưỡng thành a~, huống hồ tuy nhìn bề ngoài lão tỷ với nhị ca có vẻ nghiêm khắc với phụ thân nhưng sự thật chính là sủng y lên tới tận trời, tam thúc tuy luôn làm bộ hiền hòa nhàn nhã nhưng cũng là thương lão cha hết mực nha, ta còn nhớ có lần lão cha trốn ra ngoài dạo phố một mình gặp lưu manh sàm sỡ, đại tỷ một lời không nói liền thiến người ta, tam thúc nhiệt tình ra cầm máu giúp, nhị ca lại mặt cười hiền hòa dắt ra một con ngựa đực… sau đó ngươi có thể tưởng tượng.

-“…” =_=”

-.. mà bọn chúng một đầu ngón tay của lão cha cũng chưa đụng vào. Chuyện hôm nay ai cũng biết lão cha giả vờ, nhưng ai cũng bênh y, ngươi tên Gia Bảo nhưng y mới là ” gia bảo” của cái nhà này a~~ ╮( ̄▽ ̄)╭.

-……

– Lão đệ tự cầu nhiều phúc, hắc hắc.- Cười xong tiêu sái bỏ đi, ta chỉ biết “….”

Tiểu Hồng lúc này mới lên tiếng, có lẽ thấy ta sốc quá nên nàng mới lên an ủi ta vài câu:

– Thiếu gia thực ra không có khủng bố như tiểu thư nói đâu, lúc đại tiểu tư tính thiến mấy tên đó, lão gia chặn kịp nên chúng chị bị đứt gân chân thôi…

-“…” đứt gân chân không phải một chân bị phế sao?

– Lúc nhị thiếu gia dắt con ngựa đến, còn tam lão gia định lấy xuân dược ra thì bị lão gia cản lại, đổi thành bột ngứa.

-….

– Mà độc của Tam lão gia ai mà không biết, nghe nói mấy tên đó bây giờ vẫn còn bị ngứa a~, hahaha, bây giờ chỉ cần nghe tên là người Vương phủ, bọn côn đồ trong thành này chỉ thề không thể tránh càng xa càng tốt hahaha.

Vậy là bọn họ đều tính làm trò thú nhân đó thật sao, Tiểu Hồng em thật khéo an ủi, ta thảm rồi T_T…….

* chú thích cho bạn nào không biết thú nhân là thú XXOO với người á.

Muốn thú lão bà- chương 2- thượng


Chương 2 – thượng

1. Đại tỷ trở về

Y như lời tên mặt than nói, sáng hôm sau đại tỷ của y thực sự chạy về. Vì vậy mới sáng sớm, khi y còn mơ mơ màng màng ngủ, thì cửa phòng một phát bị đá bay ra, trước phòng là một thiếu niên tuấn tú, khuôn mặt phấn nộn, mắt to tròn, đây chẳng lẽ là khả ái mỹ thụ trong truyền thuyết sao? Mắt Thần Hi lập tức tỏa sáng lấp lánh a~ lấp lánh.

Nhìn y một lời cũng không nói thiếu niên liền sà tới ôm y vào lòng, không nói một lời khóc toáng lên, khóc tới hoa lê đái vũ, làm cho Thần Hi trong lòng một trận ngứa ngáy, hảo khả ái a~~~. Đây sẽ là suy nghĩ của Thần Hi nếu như y không có kí ức của thân thể này nha. Mỹ thiếu niên gì chứ, đây là đại tỷ ác ma của y thì có.

Đại tỷ Vương Minh Nguyệt này của y chính là một nữ cường nhân a~, văn thao võ lược, tính tình lại ác liệt, nếu nói về chỉnh người thì cái tên mặt than chỉ có nước cam bái hạ phong kêu một tiếng lão tổ tông. Chuyện của tên mặt than cùng lão cha,đại tỷ cũng từng nói qua, nếu nhị ca mà dám lén phén làm bậy khi mà lão cha chưa đồng ý, bá vương ngạnh thượng cung thì đại tỷ sẽ bẻ gãy hết tay chân hắn, sau đó nối lại mà không dùng thuốc tê, kế đó là cắt lưỡi rồi thiến hắn cho vào cung làm thái giám.  ∑(っ°Д°;)っ. Vừa dứt lời một chưởng đánh bàn đá trong hoa viên thành đá vụn, y còn nhớ vẻ mặt nhị ca lúc đó vừa đen, vừa có sát khí nha, nhưng cũng thành thành thật thật không dám làm gì lão cha. Bởi các ngươi đừng vì vẻ mặt điềm đạm đáng yêu lúc này của nàng lừa gạt =_=lllll

– Bảo Bảo~~~

–  Ân.

– Đệ nói được rồi?

– Ân.

– Đệ còn đau không?

– Đỡ nhiều rồi tỷ không cần lo lắng.

– Tiểu bảo đối với tiểu Nguyệt hảo lạnh lùng nha, người ta vốn dĩ đang ở kinh thành làm việc vừa nghe tin đệ gặp nạn liền không quản ngày đêm bôn ba chạy về, toàn thân chật vật, mà đệ một chút xúc động cũng không có, uổng công ta bao năm nay yêu thương đệ, võ học cả đời đều muốn truyền cho đệ, Bảo bảo làm Nguyệt Nguyệt hảo ủy khuất nha~~~

-…….

Nói rồi lại khóc váng lên, y thực chịu không nổi, yêu thương y, muốn truyền thụ võ công cho y, rõ ràng biết y ghét nhất là học võ, lần nào lôi y ra dạy cũng chỉnh y chết đi sống lại cả tuần không thể rời giường, nay còn dám nói đến có lý như vậy, y chính là duy trì trầm mặc. =_=

– Đệ..đệ đây là thái độ gì a~~

-….

– Nói a~~

-……

– Hảo cho ngươi Vương Tiểu Bảo, lão nương ta đây quan tâm ngươi mà ngươi dám lơ ta.

-…..

– Ta nhéo… ta nhéo ……

– àm ì au uôn a~~, ỷ ỷ ta au au au( làm gì mau buông ra~~, tỷ tỷ đau đau đau)

– Hừ

Xoa hai cái má sưng vù ta rưng rưng nói:” tỷ ta sai lầm rồi.”

-Ân?

– Không nên lơ tỷ a~

– Ân?

– Không nên thầm nói xấu tỷ trong đầu a~

– Ân. ^-^ tiểu bảo hảo ngoan. Lát tỷ kêu Xuân Mai qua lấy quà của tỷ cho đệ, à chờ thương thế đệ hảo chúng ta lại luyện công nha.

– T_T tỷ tỷ đại nhân rộng lượng còn giận sao???

– Ân. ta không giận nha ^_^, tập võ tốt cho thân thể nha.

-……..

~*~*~*~*~*~*~

– Đại tỷ ngươi đã về a~.

– Tam muội, khỏe không? trong nhà vẫn ổn chứ?

– Dạ vẫn ổn, ngoài việc bảo nhi bị thương cũng không có gì.

– Ân, tên nhóc tiểu bảo này sau khi bị thương có vẻ hoạt bát hơn nhiều, lúc nãy ta ở trong phòng thăm hắn, biểu tình trên mặt thay đổi thật thú vị.

– Dạ, nghe nói đêm qua còn mới chọc nhị ca tức đến đen mặt.

– Ân? Nó làm gì?

– Nghe nói là ôm phụ thân ngủ, còn dám trước mặt nhị ca ăn đậu hủ của phụ thân, ta tuy không nhìn thấy nhưng nghe Xuân Mai nói biểu tình lúc đó của nhị ca thực đặc sắc- nói xong còn ha hả cười, Minh Nguyệt cũng mỉm cười-  À mà tỷ có phải quay về kinh thành nữa không?

– Không lần này ta sẽ không quay về đó nữa.

– Còn người đó…..- chưa kịp nói hết câu nhưng nhìn vẻ mặt đại tỷ có chút ưu thương, Tâm Lăng liền im lặng không hỏi nữa.

Muốn thú lão bà- chương 1-hạ


Chương 1: hạ

Buổi tối mớ mắt tỉnh dậy, nhìn không gian xung quanh , Thần Hi thở dài, xem ra y xuyên thật rồi nha, không phải là mơ. Y thật không ngờ chỉ là té xỉu một chút nhưng thực lại xuyên rồi. Đây không phải thân thể của y, vậy không lẽ y tá thi hoàn hồn, không lẽ y chết rồi thành yêu quái đi nhập xác sống lại. Óa, thật quá là kinh mà…

Xuy, xuy, xuy, nghĩ vớ vẩn gì, mỹ nhân như y sao là yêu quái được. Haizz y vốn dĩ là cô nhi, từ nhỏ đều lớn lên ở cô nhi viện, y tính tình cao ngạo lại nóng nảy, trước nay chỉ luôn có 1 mình, chết đi rồi cũng không ai thương tiếc, y cũng không tiếc nuối gì, duy chỉ có người kia. Hắn liệu có vì mình mà thương tâm không? Y chợt nhớ đến trước đây có coi một bộ truyện đam mỹ tên là ” có một thằng khờ tên là khai tâm”, khi Khai Tâm chết, người mà hắn yêu cuối cùng cũng vì hắn mà rơi một giọt lệ, hắn đã vô cùng thỏa mãn. Người kia liệu có vì mình mà rơi lệ không, chắc là không, dù sao người kia cũng có vợ con rồi nha.

Không biết có ai nói mình vì thất tình mà tự sát không nhỉ? Y đã nói là sẽ chờ người nọ, nhưng thời gian chưa tới y đã…. mà cho dù y không chết có lẽ cũng không kiên trì nổi nữa, y thật đã đến cực hạn rồi. Y và người nọ quen nhau 8 năm, bên nhau 6 năm, cuối cùng người kia cũng lựa chọn từ bỏ y, y rất muốn quên nhưng quên không được. Thôi thì dù sao cũng chết một lần rồi, coi như bỏ qua hết đi, y chết có lẽ người kia cũng sẽ dễ dàng hơn, không cần bận tâm về y nữa mà y cũng xem như được giải thoát.

Mà thân thế đứa bé này cũng thật đáng thương, lúc bé sống với cha mẹ trong một thôn nhỏ, một ngày thôn trang bị cướp, toàn thôn bị giết sạch, nó may mắn được cha mẹ giấu trong đống rơm nên may mắn thoát chết, nhưng một đứa nhỏ 5 tuổi chứng kiến cảnh cha mình bị chặt ra từng khúc, mẹ mình bị hãm hiếp sau đó mổ bụng thật đã tạo nên ám ảnh quá lớn, sợ tới mức câm luôn, không thể nói được nữa. Cũng may là tiểu mỹ nhân cùng tên mặt than đi ngang qua đó cứu được nó, chứ không thật không dám tin đứa bé này làm sao sống tiếp a~.

Nhưng đứa bé này cuối cùng vẫn là… Nếu không thì y cũng không nằm đây, ông trời cho y cơ hội sống lại thì y nên hảo hảo sống tốt, mê hoặc chúng sinh a~~~

Đang miên man suy nghĩ, chợt cửa phòng hé mở, có một bóng người lén lút đi vào.

Không lẽ có trộm, đang tính la lên thì thấy bóng đen đến bên giường.

– Bảo nhi, ngủ chưa?

– Cha, là người- thì ra là tiểu mỹ nhân- sao khuya rồi chưa ngủ còn đến tìm con.

Mỹ nhân tựa tiếu phi tiếu, TMD đẹp quá mà.

– Cha là sợ con đói nên cố tình mang điểm tâm qua nha.

Mang điểm tâm cho ta mà lén lút như vậy, gạt tiểu hài đồng à. =_=

Thấy ánh mắt ta tỏ vẻ không tin, tiểu mỹ nhân cười nói:” là thật nha, với ta cũng muốn ngủ với bảo bảo phấn nộn dễ thương nha.”

– Không phải cha thường ngủ với nhị ca sao?

Mặt  tiểu mỹ nhân có chút sượng:” aizz, con đầu không biết nha, nhị ca con lớn lắm rồi nha, lại to xác như vậy, thân thể cứng ngắt, ôm không tốt sờ không hảo, vậy mà cứ muốn ta theo ngủ cùng, sau này sao cưới vợ được. Ta đợi hắn ngủ rồi lén qua đây với tiểu Bảo Bảo nha.”

Thì ra là trốn nhị ca, nhưng nhìn phụ thân mặt hồng như vậy nói hẳn là có biến gì rồi nha, tình nhân cãi nhau rồi, hắc hắc. Nhìn cái mặt đắc ý của ta tiểu mỹ nhân liền vươn tay nhéo nhéo.

– A~~ làm gì ??

– Ai biểu tiểu bảo mặt gian như vậy nhìn thật đáng yêu.

– =_=llllllll

– Chúng ta ngủ thôi nào- nói chưa dứt lời mỹ nhân đã nhảy lê giường ôm ta nhắm mắt, aizz thôi kệ đi mỹ nhân ôm cũng thực đã, nằm một lát y cũng thiu thiu thiếp đi.

Ư sao thấy lạnh quá nha~~,sát khí đâu ra mà nặng quá, mơ màng mở mắt đã thấy tên mặt than mà hiện tại mặt hắn còn đen hơn than đang đứng bên giường nhìn mình chằm chằm, làm y thấy uy hiếp quá nha..

– Nhị…nhị ca huynh tới có việc gì?

-…

Thấy hắn không trả lời mà cứ nhìn ta chằm chằm, ta cũng nhìn lại mình thì phát hiện, tiểu mỹ nhân bên cạnh áo quần sốc xếch, lộ cả một bên vai, tay ôm mình cứng ngắt, tự như con mèo nhỏ tựa vòng lòng mình.

Đoàng!!! Tiêu rồi nha! Lật bình dấm rồi nha!

– Hắc, nhị ca cha nữa đêm lẻn tới phòng ta ngủ, ta cũng không làm gì được nha!

Vừa nói vừa vươn tay vuốt ve tiểu mỹ nhân một chút. Ân không sai da thực non thực mềm, tiểu mỹ nhân lại khẽ rên lên một tiếng, woa thật tiêu hồn nha, thế là ta lại muốn cúi đầu thơm một chút, nhưng chưa kịp thì tiểu mỹ nhân đã bị cướp đi.

Tên mặt than mặt đen lại thêm đen, ta có thể thấy gân xanh giựt thình thình bên thái dương hắn nha, đùa vui thật. Hắn không thèm nói gì nhìn ta trừng trừng rồi bế mỹ nhân đi luôn. =_= thật không thú vị gì hết.

Đi ra tới cửa đột nhiên dừng lại, nói một câu:”  Minh Nguyệt ngày mai sẽ trở về, ta sẽ hảo hảo nhắc nhở nàng rèn luyện võ nghệ cho ngươi nha. Ân… dạo này sức khỏe người không tốt.”

Nói xong tiêu sái rới đi. A~~ nhị ca ta sai rồi, ta không nên đùa giỡn ngươi, kì này ta thảm rồi. T_T…

Previous Older Entries